Đội trưởng, cùng nhau nói chuyện yêu đương đi Chương 49: Để ý xem anh nhanh hay chậm. Trong chiếc lều rất hẹp, không có đèn, cả túp lều chỉ mang một màu đen nhánh. Có lẽ do Lộ Diêu Diêu kéo quá mạnh tay nên suýt nữa đã ngã xuống đất. Đột nhiên một cánh tay vòng lấy hông cô, ôm cô cùng ngã xuống, đồng thời kéo cô vào lồng ngực rộng rãi, rắn chắc. Đội Trưởng, Cùng Nhau Nói Chuyện Yêu Đương Đi - Chương 13: Anh Đang Giục Cô Mặc Áo Của Anh Vào Muốn liên lạc với mọi người, hơn nữa khoảng cách cũng không xa lắm, đương nhiên phải mở bộ đàm. Ánh mắt Dương Cảnh Thừa vẫn đang lưu ý xung quanh, không có trả lời. Dương Cảnh Thừa thì đang nói chuyện với các đội viên qua điện thoại, nói chuyện xong xuôi thì đi vào phòng, ngồi cạnh Lộ Diêu Diêu cùng nhau chờ máy sửa xong. "Nhanh thôi." Thợ sửa máy tính nói. Lộ Diêu Diêu vui vẻ quay sang nhìn Dương Cảnh Thừa. còn Tề An Thành sau khi nghe được những lời kia của thợ sửa máy thì sắc mặt không khỏi trầm xuống. Chương 1: "Em có muốn kết hôn với anh không?"; Chương 2: "Cùng lắm là anh cõng em cả một đời thôi."; Chương 3: Cùng lắm là cô chỉ nhìn anh ta thôi, chứ đâu phải ăn thịt anh ta; Chương 4: Đội trưởng Dương, đây là lần thứ ba chúng ta gặp nhau; Chương 5: Một câu hai nghĩa. Lộ Diêu Diêu chỉ nói: "Đội Lộ Diêu Diêu không nghĩ đến Tề An Thành sẽ ở đây. Nhìn dáng vẻ lim dim, buồn ngủ kia có vẻ anh ta đã ngủ ở đây được một lúc rồi. Mà sáng nay bánh xe anh ta bị bể, còn đến nhờ cô và Dương Cảnh Thừa giúp đỡ, sao lại đến đây nhanh thế chứ. Anh ta đến đây làm gì? Không biết có phải là đến tìm bác Đội trưởng, cùng nhau nói chuyện yêu đương đi Chương 2: "cùng lắm là anh cõng em cả một đời thôi." Lộ Diêu Diêu và Trương Tục lớn lên bên nhau từ nhỏ, tình cảm của họ so với anh em ruột còn tốt hơn. nO3SXn. Hai người họ hôn mãi vẫn chưa chịu kết thúc, cứ như lãng quên cả thế giới bên ngoài. Lục Bạch và Triệu Tín nhìn nhau nháy mắt, Trương Tục cũng rời mắt nhìn sang sa mạc đang chìm trong màn đêm bao la, rộng hôn ấy cuối cùng cũng đã kết thúc, Lộ Diêu Diêu vô cùng hài lòng. Dương Cảnh Thừa đẩy cô ra, nhanh chóng lấy áo khoác trên người mình choàng lên người cô, sau đó đưa mắt nhìn về phía những tên đang nằm dưới đât. Anh đi đến, lấy chân đạp một cước, ngẩng đầu nhìn về phía Lục Bạch và Triệu Tín “Đem bọn họ lên xe!”Triệu Tín và Lục Bạch lập tức đi đến. Ánh mắt của Trương Tục cũng thu lại, đi về nơi Dương Cảnh Thừa và Lộ Diêu đi đến trước mặt cái tên Lão Nhị’, nhấc chân lên lấy đà đạp thật mạnh vào phần bụng dưới của tên đó. Tiếng hét thê lương vang vọng trong bầu trời đêm. Ngay cả Trương Tục đang đi đến, cũng như Triệu Tín và Lục Bạch khi nhìn thấy như thế cũng không khỏi bàng hoàng. Dương Cảnh Thừa nghiêng đầu nhìn về phía Lộ Diêu Diêu, chỉ thấy cô tối sầm mặt, cặp mắt tựa như đang bốc lửa, thoáng chốc anh đã biết tên kia chính là người đã khiếm nhã với cô. Ánh mắt anh sắc như kiếm nhìn về phía người nọ, cũng đạp thêm một phát vào nơi đó của hắn ta. Cú này so với cú đạp của Lộ Diêu Diêu phần lực có phần mạnh hơn, tiếng thét thê thảm kia lại tiếp tục rên lên thảm thiết khắp sa mạc, giây kế tiếp, hắn ta chịu không nổi đã ngất đi.“Lão Nhị!”“Lão Nhị!”Tên Đại Ca’ và Lão Tam’ đồng thanh gọi lớn, còn muốn bò dậy, bị Trương Tục đi tới đạp mỗi người một phát, lại té Tín và Lục Bạch thì ngồi xổm xuống nhìn mấy người đó, rồi lấy dây nịt da ra trói tay bọn họ, áp tất cả lên xe.“Còn người này nữa, cũng đưa anh ấy lên xe đi.” Dương Cảnh Thừa đưa mắt nhìn Khâu Vân, rồi nghiêng đầu hỏi Lộ Diêu Diêu “Anh ta là người mà đội cứu viện cần tìm à?”Lộ Diêu Diêu gật Vân nói cảm ơn, rồi tự mình đi theo Triệu Tín lên Tục đi đến trước mặt Lộ Diêu Diêu, nhìn qua quần áo trên người cô một lượt, hỏi “Diêu Diêu, em không sao chứ?”Lộ Diêu Diêu nhìn Trương Tục cười đáp trả “Không sao ạ. Đúng rồi, em có chuyện muốn nói với anh.”“Có chuyện gì?”“Ba người kia đến đây để tìm một vách đá, nghe nói là trên đấy đó bích họa. Em không biết có liên quan đến bức bích họa mà anh đang nghiên cứu không.”“Vách đá? Trong sa mạc cũng có vách đá?” Trương Tục nghi Diêu Diêu cũng chưa từng thấy qua vách đá nào ở sa mạc cả, không biết ba tên kia nghe chuyện này ở đâu. Cô gật đầu “Mấy tên đó nói như vậy. Em nói em biết chỗ đó nên có thể dẫn bọn họ đi, nhờ vậy mới không chịu thiệt.”Trương Tục biết cô nói chịu thiệt’ là gì, anh ta giơ tay lên vén nhẹ vài lọn tóc rơi bên gò má cô, cau mày “Em đi theo làm gì? Sau này đừng có xen vào việc của người khác! Trước kia em đâu có như vậy.”Dương Cảnh Thừa đứng bên cạnh cô híp Diêu Diêu không nhịn được lên tiếng “Ai da, lần này vô tình thôi. Em cũng có cách chuyển nguy hiểm thành an toàn mà.”“Nếu như bọn anh không đến kịp thời thì sao.” Trương Tục xụ mặt.Nếu thế thì chắc chắn em cũng sẽ tự có cách mà. Anh cứ yên tâm.”Sắc mặt của Trương Tục không được tốt Cảnh Thừa lên tiếng “Trương Tục, yên tâm đi, tôi sẽ không để bất cứ chuyện gì xảy ra với cô ấy đâu.”Trương Tục nhìn về phía Dương Cảnh Thừa. Dương Cảnh Thừa cũng đang nhìn anh ta. Bốn mắt nhìn nhau, một lúc sau Trương Tục mới đật đầu.“Đội trưởng Dương, chị dâu, hai người định trở về kiểu gì?” Triệu Tín ngồi ở trên ghế tài xế, lớn tiếng đầu tiên Trương tục nghe người khác gọi Diêu Diêu hai từ chị dâu’, mặc dù đã biết quan hệ của hai người họ, nhưng vẫn không khỏi ngơ ngẩn.“Cậu không cần để ý đến bọn tôi. Chở Trương Tục đi.” Dương Cảnh Thừa nói, sau đó quay đầu nhìn về phía Trương Tục “Anh lên xe trước đi.”Trương Tục gật đầu, xoay người lên đà bị thương, Lộ Diêu Diêu không cưỡi được. Dương Cảnh Thừa một tay dắt dây cương lạc đà, tay còn lại nắm lấy tay Lộ Diêu Diêu, cùng nhau sải bước trong sa mạc. Cô thì cầm đèn pin.“Vừa rồi anh có nghe Triệu Tín gọi em là gì không?” Lộ Diêu Diêu vừa đi vừa hỏi.“Có nghe.”“Anh có nghe thật ư?”“Cậu ta gọi em là chị dâu.”Lộ Diêu Diêu quay đầu nhìn anh, chỉ thấy vẻ mặt của anh ung dung, không có tí gì gọi là kinh ngạc. Cô không nhịn được hỏi “Cảm giác của anh như thế nào? Ý của anh sao?”Dương Cảnh Thừa vẫn nhìn con đường phía trước “Cách xưng hô này cũng không tệ cho lắm.”“Thật hả? Anh cũng đã nghĩ đến chuyện này à?” Cô nghiêm túc nhìn anh, vô tình chân bị Cảnh Thừa lập tức ôm lấy eo cô, dừng bước lại, cuối cùng cũng nhìn cô “Em lo nhìn đường cho kỹ.” Thấy dáng vẻ nghiêm túc của cô, anh bật cười “Cách gọi này là dành cho em, chỉ có em mới hợp với cách gọi này thôi.” Dừng lại một chút, anh cười mỉm “Được chưa?”“Vậy nếu như có một ngày, người anh vô cùng yêu xuất hiện thì sao.” Dáng vẻ của cô nửa thật, nửa giả.“Vậy thì bọn họ không thể gọi em như vậy. Cách gọi đó chỉ dành cho người mà anh yêu thật lòng thôi.”Mặt của Lộ Diêu Diêu liền sa Cảnh Thừa ôm ngang hông cô, lấy tay véo nhẹ vòng eo “Lộ Diêu Diêu, em hỏi thế là có ý gì? Cứ coi là có cái người yêu thật lòng gì đó, hai ta chắc chắn vẫn không thể bên nhau. Đã không bên nhau mà còn quấn lấy nhau làm gì?”Lộ Diêu Diêu mở to mắt nhìn anh “Dương Cảnh Thừa, anh không thể nói gì dễ nghe hơn à?”“Những lời anh nói em quên rồi hay sao?”“Anh nói gì?”“Anh đã nói một lần, em quên. Vậy nếu anh nói thêm lần nữa em cũng sẽ quên. Em nhớ lại xem.”Lộ Diêu Diêu suy nghĩ “Là cái câu đó Em không thay đổi anh cũng sẽ không thay đổi’ à?”Dương Cảnh Thừa ngầm thừa nhận.“Bình thường, anh không nói mấy tỏ tình sao?”“Anh yêu em, yêu em chết đi được, ý em là vậy sao?” Anh buồn cười nhìn cô.“Em cso cảm giác người khác nói câu này sẽ rất cảm động, vậy mà sao đến phiên anh nói thì lại có mùi đến thế nhờ?” Lộ Diêu Diêu có chút không vừa Cảnh Thừa lại véo nhẹ lên eo cô, chỉ cười không trả lời.“Đi thôi.” Một lát sau, anh Diêu Diêu xoay người lại, tiếp tục đi.“Nếu như yêu, thì đều là thật. Phụ nữ các em nghĩ cái gì mà yêu thật lòng’ chẳng có nghĩa gì cả.”Anh bỗng nhiên Diêu Diêu xoay người lại lần nữa nhìn về phía anh, khóe miệng chậm rãi nhoẻn sa mạc đen nhánh, ánh sáng đèn pin chỉ có thể chiếu được một khoảnh rất nhỏ. Hai người cùng nhau chậm rãi sánh bước với lạc đến nơi ở của Lộ Diêu diêu đã là ba giờ sáng. Dương Cảnh Thừa rời đội cứu viện mấy ngày nay, sáng sớm đã có chuyện muốn nói với người trong đội, sau khi hôn tạm biệt Lộ Diêu Diêu thì anh vội vàng trở lại đội cứu viện.*Lộ Diêu Diêu ngủ đến ba giờ chiều. Khi tỉnh dậy, sắc mặt đỏ bừng, cô đã ngủ rất vào khách sạn một lúc, cô vô tình gặp Cổ Lan và Lâm Sung. Cổ Lan tươi cười gọi cô. Lộ Diêu Diêu chỉ ngước lên khẽ gật đầu, cô nàng kia đã vui vẻ nhắc lại “Tôi biết anh kia tên là Trương Tục, là chuyên gia trong ngành nghiên cứu bích họa, giờ tôi sẽ đi tìm anh ấy.”“Lan Lan, bộ cậu quên là vì anh ta mà bọn mình mới không thể vào hang động sao?” Lâm Sung nhắc nhở cô.“Vậy thì đã sao chứ? Tớ thật sự muốn học hỏi thêm từ anh ấy, thật hơn cả vàng.” Cổ Lan nhìn Lâm Sung, đôi mắt trong vắt chứa đầy thành vui vẻ khó lường này không khỏi khiến cho Lộ Diêu Diêu nhìn Cổ Lan lâu hơn chút. Cô biết mỗi khi Trương Tục nghiên cứu bích họa, đều không thích bị làm phiền, chẳng biết rằng anh ấy có để ý đến sự hiện diện của Cổ Lan không nữa. Cô cẩn thận quan sát cô gái trước mặt, xấp xỉ tuổi mình, mắt to sáng ngời, nhìn chung cũng là một người đẹp.“Bà chủ Lộ, hôm bữa cảm ơn cô vì đã cứu tôi. Bọn tôi đi trước nhé.”Bị giọng nói của Cổ Lan kéo suy nghĩ về. Cô cười mỉm “Được.”Lúc xử lý công việc trong khách sạn xong, bên ngoài nắng đã bớt đi cái gay gắt. Lộ Diêu Diêu đến bệnh viện thăm Tề Tư Tần. Sau đó, cô gọi điện thoại cho Dương Cảnh Thừa, bảo rằng cô muốn đến đội cứu viện tìm hay anh cũng muốn gặp cô. Lộ Diêu Diêu nhanh chóng chạy xe máy về hướng của đội cứu đến nơi, cô thấy mọi người trong đội đang đứng cạnh con đập, nơi có chiếc xe đang đậu. Tất cả mọi người đều xếp thành một hàng, đứng nghiêm túc. Dương Cảnh Thừa đang ở trước mặt bọn họ nói là đang họp. Lộ Diêu Diêu khẽ cười. Dương Cảnh Thừa cảm giác có người, quay đầu nhìn về phía cô. Khi mắt cả hai chạm nhau, ánh mắt cô càng thêm quyến rũ. Còn anh cứ như không có gì xảy ra quay đầu trở lại, nghiêm trang nhìn các đội viên tiếp tục đứng đó đợi vài phút, khi Dương Cảnh Thừa họp hành xong xuôi, bảo rằng mọi người có thể giải tán. Lộ Diêu Diêu đi về phía anh. Triệu Tín nhìn thấy cô, gọi to hai từ chị dâu’, Lục Bạch cũng chào hỏi một tiếng, những đội viên khác cũng cười phụ họa theo sau. Tâm trạng của cô lúc này tốt vô cùng, đi đến bên cạnh rồi khoác tay lên cánh tay Dương Cảnh cúi đầu nhìn, rồi cứ để cô khoác lên tay mình.“Lên lầu nào.” Anh nói với đến phòng Dương Cảnh Thừa, Lộ Diêu Diêu ngồi xuống ghê sofa, ngước đầu nhìn người đàn ông của mình tiến vào sau, nhướng mày “Anh cũng nhớ em à?”Dương Cảnh Thừa đưa tay vào trong túi quần, lấy ra một vật đưa cô “Là chuyện quan trọng.”Thứ anh đưa là một thỏi son. Lộ Diêu Diêu nhận lấy, xé vỏ mở nắp ra nhìn một cái, một màu đỏ thẫm, kế tiếp cô ngửi thử, rồi nhoẻn miệng “Anh mua à?”“Ừa, em thấy sao?”“Em không biết nữa.”Dương Cảnh Thừa cau mày “Em không thích sao?”Lộ Diêu Diêu ngẩng đầu nhìn anh, lộ ra nụ cuòi giống như hồ ly vậy “Phải thoa lên mới biết thế nào. Anh thoa lên cho em đi.”Cô đưa tay ra, đưa thỏi son cho Cảnh Thừa nhìn cô vài giây, xoay người đóng cửa phòng, lúc này anh mới vòng trở lại nhận lấy thỏi son, nhìn môi của cô, nhạt nhẽo nói “Không phải em đã có son trên môi rồi sao?”“Son môi này lau rất dễ.” Cô tìm trên người mình ra một tờ giấy, lấy nó lau lên đôi môi, màu son tím rượu đã được lau sạch hoàn toàn. Rồi cô ngước lên nhìn anh lần nữa, ngước cằm lên “Làm đi anh.”Dương Cảnh Thừa bật cười, cúi người xuống, một tay nâng cằm cô, tay còn lại cầm thỏi son thoa nhẹ lên môi Diêu Diêu nhìn thấy khuôn mặt anh tú của anh gần ngay gang tấc, trong mắt chứa chan hạnh thoa vài lần, rồi thẳng lưng lên quan sát môi cô, nhìn vài giây, lại cúi đầu tiếp tục thoa, được vài lần, lại thẳng lưng quan sát, cứ thế lặp đi lặp lại nhiều lần, sau cùng mới nói “Đẹp lắm.”“Anh thoa xong chưa?” Lộ Diêu Diêu híp mắt cười nhìn anh.“Ừa, để anh tìm gương cho em nhìn thử.”“Đợi em xíu.”Lộ Diêu Diêu gọi với lại. Anh dừng bước. Cô kéo lấy tay anh “Anh lại đây, cũng có thể soi qua mắt mà. Em nhìn mắt anh sẽ biết thôi.”“Em nhiều trò gớm!” Dương Cảnh Thừa nói, nhưng vẫn đến trước mặt cô.“Anh cúi xuống tí.” Cô lại kéo ngón tay Cảnh Thừa cúi người xuống. Hai tay Lộ Diêu Diêu choàng qua cổ anh, cách khuôn mặt kia rất gần. Cô nhìn thẳng vào mắt Dương Cảnh Thừa, trong mắt anh là một đôi môi màu đỏ như lửa vô cùng hấp chợt cô hôn lên mặt anh, khiến mặt anh vô tình có một dấu son đo Cảnh Thừa liền giơ tay lên tay cô di chuyển đến trước ngực người đối diện, dùng sức kéo nút áo thật mạnh, cái nút kia không chịu nổi đã đứt. Bàn tay không an phận của cô lập tức len vào mắt đầy sự quyến rũ của cô nhìn anh “Sao anh lại khóa cửa? Chẳng lẽ, anh muốn mỗi chỗ trên người anh đều lưu lại dấu hôn của em sao?” Tác giả Tử Thiếu Ngôn Tình trạng Đã hoàn. Thể loại Ngôn tình, hiện đại, ngọt sủng, đô thị tình duyên, duyên trời tác hợp, quân nhân. Edit Tiệm Mỳ Bò. Beta Vì đây là 1 trong các bộ truyện đào đầu tiên, nên có những thiếu sót không mong muốn. Truyện hiện đang trong quá trình beta lại, sẽ sớm có bản hoàn chỉnh cho mọi người đọc. Bên mình sẽ thông báo đến mọi người khi truyện đã hoàn tất việc beta. Chân thành cảm ơn mọi người đã theo dõi ❤️ Văn án “Đội trưởng Dương, bà chủ của khách sạn Long Môn nói là cô ấy vừa ý anh.” “À, còn tôi thì không vừa ý cô ấy.” Đêm hôm đó, sau khi trở về từ cồn cát. Anh nhìn thấy trên tay phó đội trưởng đang cầm bông hoa liền hỏi” Cúc dại này đâu ra vậy?” “Bà chủ của khách sạn Long Môn kêu nhân viên đem tới cho anh, muốn vứt sao?” Nhìn thoáng qua, ánh mắt có phần ghét bỏ” Tìm đại cái bình nào đó cắm nó vào.” Người đẹp sa mạc bà chủ khách sạn x Đội trưởng đội cứu viện sa mạc Nhân vật chính Dương Cảnh Thừa, Lộ Diêu Diêu Chương 1 🍜 Chương 2 🍜 Chương 3 🍜 Chương 4 🍜 Chương 5 🍜 Chương 6 🍜 Chương 7 🍜 Chương 8 🍜 Chương 9 🍜 Chương 10. Chương 11🍜 Chương 12 🍜 Chương 13 🍜 Chương 14 🍜 Chương 15 🍜 Chương 16 🍜 Chương 17 🍜 Chương 18 🍜 Chương 19 🍜 Chương 20. Chương 21 🍜 Chương 22 🍜 Chương 23 🍜 Chương 24 🍜 Chương 25 🍜 Chương 26 🍜 Chương 27 🍜 Chương 28 🍜 Chương 29 🍜 Chương 30. Chương 31 🍜 Chương 32 🍜 Chương 33 🍜 Chương 34 🍜 Chương 35 🍜 Chương 36 🍜 Chương 37 🍜 Chương 38 🍜 Chương 39 🍜 Chương 40. Chương 41 🍜 Chương 42 🍜 Chương 43 🍜 Chương 44 🍜 Chương 45 🍜 Chương 46 🍜 Chương 47 🍜 Chương 48 🍜 Chương 49 🍜 Chương 50. Chương 51 🍜 Chương 52 🍜 Chương 53 🍜 Chương 54 🍜 Chương 55 🍜 Chương 56 🍜 Chương 57 🍜 Chương 58 🍜 Chương 59 🍜 Chương 60. Chương 61 🍜 Chương 62 🍜 Chương 63 🍜 Chương 64 🍜 Chương 65 🍜 Chương 66 🍜 Chương 67 🍜 Chương 68 🍜 Chương 69 🍜 Chương 70. Chương 71 🍜 Chương 72 🍜 Chương 73 🍜 Chương 74 🍜 Chương 75 🍜 Chương 76 🍜 Chương 77 🍜 Chương 78 🍜 Chương 79 🍜 Chương 80. Chương 81 🍜 Chương 82. 🍜 Hoàn chính văn 🍜 Post navigation Trương Tinh Tinh ngáp hai cái, thấy người tới là Lộ Diêu Diêu, giật mình không thôi.“Vương Yến ở đâu?”Không đợi Trương Tinh Tinh mở miệng, Lộ Diêu Diêu đã đi thẳng vào vấn Tinh Tinh vốn đang giật mình bỗng trở nên kinh hoảng.“Vương Yến ở đâu?” Lộ Diêu Diêu lặp lại một lần nữa.“Cô muốn tìm Yến Yến à? Cô tìm cô ấy có chuyện gì không? Cô ấy không ở khách sạn à?” Vẻ mặt của Trương Tinh Tinh rất nhanh đã khôi phục bình Diêu Diêu nhìn kỹ cô ta, “Cô ấy không ở khách sạn.”“Vậy tôi cũng không biết. Hôm nay tôu vẫn luôn ở bệnh viện, không biết cô ấy không ở khách sạn.”“Vậy tối hôm qua thì sao? Đêm qua thì sao? Hai ngày trước cô ở khách sạn, vậy Vương Yến có cùng cô không?”“Mấy ngày trước Yến Yến ở chung phòng với bạn trai cô ấy. Nên buổi tối không ở cùng phòng với tôi.”“Vậy nên?”Trương Tinh Tinh nói “Vậy nên hai ngày đó tôi không ở cùng cô ấy.”“Cô nói hai ngày trước Vương Yến ở cùng bạn trai cô ấy? Mà bạn trai của Vương Yến chính là người đang nằm trên giường bệnh trong này phải không? Ngay cả cô cũng ở đây để chăm sóc cho anh ta.”Mặt Trương Tinh Tinh lập tức đỏ lên. Cô ta nhanh chóng cúi thấp đầu, sau một lúc lâu, ngẩng đầu nhìn Lộ Diêu Diêu, “Bà chủ Lộ, đã trễ thế này cô còn tới tìm tôi là gì? Tôi đã nói tôi không biết cô ấy ở đâu, cũng không ở cùng cô ấy, cô tới chỗ khác tìm đi.”“Đừng nói dối tôi, rõ ràng cô biết Vương Yến đang ở đâu. Bạn trai của Vương Yến là Ngụy Dương. Hôm trước Ngụy Dương lái xe đi xuyên sa mạc, xe bị lật, sau đó gọi điện cho đội cứu hộ cầu cứu. Bởi vì tín hiệu quá yếu, không định vị được anh ta ở chỗ nào, đội cứu viện mất cả tối mới tìm được anh ta. Sau đó đội trưởng Dương liền đưa anh ta vào bệnh viện. Từ ngày đó trở đi, anh ta vẫn không về khách sạn.”“Đương nhiên là trừ hồi tối, đó là do anh ta đi với cô, ra đây xem cô múa. Sau đó cô đưa anh ta về bệnh viện, ở đây chăm sóc cho anh ta.”“Cho nên, bắt đầu từ hôm trước, Vương Yến đã không ở cạnh Ngụy Dương rồi. Cô với Vương Yến là bạn thân, nếu Ngụy Dương không ở đây, chắc chắn cô và cô ấy sẽ kè kè đi với nhau. Bởi vì trước khi Ngụy Dương tới sa mạc, hai cô lúc nào cũng như hình với bóng. Nếu hai người không ở cùng nhau, chắc chắn là có lý do. Mà buổi tối hôm trước lúc tôi ở trên sa mạc, cô cũng có ở đó. Tôi hỏi cô bạn cô đâu, vô trả lời cô ấy ở khách sạn. Lúc ấy ánh mắt cô rất hoảng loạn, rõ ràng là đang nói dối. Nói cách khác, Vương Yến không có ở khách sạn, mà cô cũng biết rõ cô ấy không ở khách sạn. Lúc ấy cô biết cô ấy đang ở đâu đúng không?”Trương Tinh Tinh lắc đầu, “Mấy ngày nay quả thật cô ấy không có ở bên cạnh tôi. Tôi không biết bà chủ Lộ có ý gì, cũng không biết cô ấy ở đâu. Bởi vì lúc ấy chúng tôi không ở cùng nhau nên tôi mới nghĩ cô ấy ở khách sạn. Có gì sai sao?”“Bởi vì lúc đó cô rất hoảng loạn, nét mặt không được tự nhiên. Đây là biểu hiện thấp nhất của việc nói dối. Cô đang nói dối.”“Tôi không nói dối, tin hay không tùy cô.” Trương Tinh Tinh muốn đóng cửa lại, “Tôi muốn nghỉ ngơi. Bà chủ Lộ đi tới chỗ khác tìm người đi.”Lộ Diêu Diêu lập tức duỗi tay chặn cửa lại, giọng lạnh lùng “Tôi đã nói rồi, tôi mặc kệ các cô làm gì, chỉ cần đừng gây phiền phức cho khách sạn của tôi là được. Mà bây giờ, chỉ sợ là có phiền phức lớn. Tôi cần biết Vương Yến đang ở đâu!”Trương Tinh Tinh không đóng cửa lại nữa, cau Diêu Diêu híp mắt, như suy nghĩ gì đó, nói “Chẳng lẽ cô giết cô ta rồi?”“Cô đang nói gì thế?” Trương Tinh Tinh lập tức kích Diêu Diêu nói “Bởi vì cô yêu thầm cô yêu thầm bạn trai của bản thân mình, nói cách khác, cô thích Ngụy Dương bạn trai của Vương Yến. Cô muốn có được Ngụy Dương. Nhưng nếu Vương Yến ở đây, cô sẽ không bao giờ có được. Vậy nên cô liền nổi lên sát tâm!”Trương Tinh Tinh nhìn khắp nơi, sau đó nhìn Lộ Diêu Diêu, thấp giọng nói “Đúng là nói hươu nói vượn! Sao tôi có thể giết người? hơn nữa còn là bạn tốt của mình chứ!”“Vậy cô thừa nhận cô yêu thầm bạn trai của bạn thân mình à?”“Cô…”“Chuyện này không cần cô thừa nhận. Bởi vì sự thật là thế. Cái lần của Vương Yến mang vị chưa tới khách sạn bị tôi gặp được, tôi có nói một câu anh ta có thể ngủ lại, nhưng phải đăng ký thân phận, lúc đó mặt hai cô đều đỏ. Hồi nãy lúc tôi nói cô chăm sóc cho bạn trai của bạn thân mình, mặt cô cũng đỏ lên. Chỉ dựa vào hai cái này đã đủ chứng minh cô thích một người không nên thích, cho nên cô chột dạ. Như vậy, buổi tối hôm trước cô ngồi trên sa mạc khóc là vì cái gì? Khóc vì kỳ thật cô không muốn Vương Yến xảy ra chuyện? Vậy cô nói cho tôi cô ta đang ở đâu. Cô ta đã mất tích hơn hai ngày rồi.”Trương Tinh Tinh nhất thời không nói gì.“Tất cả mọi thứ đều chứng minh chuyện Vương Yến mất tích có liên quan tới cô, cô là người có hiệu nghiệm lớn nhất. Nếu cô không nói, tôi đành phải báo nguy. Tôi sẽ nói mọi chuyện từ nãy tới giờ cho cảnh sát. Cảnh sát sẽ đi điều tra càng rõ hơn tôi!”Trương Tinh Tinh lui về phía sau một bước, nói không nên lời, vẻ mặt khoảng lại không Diêu Diêu híp híp mắt, “Vương Yến rốt cuộc đang ở đâu? Đã chết rồi hay chỉ mất tích thôi?”Lộ Diêu Diêu thấy cô không nói lời nào, xoay người đi.“Bà chủ Lộ!” Trương Tinh Tinh cuống quýt gọi côi Diêu Diêu xoay người, chờ cô ta mở miệng.“Tôi không biết.” Trương Tinh Tinh lắc đầu, “Tôi không biết cô bây giờ cô ấy đang ở đâu, như thế nào rồi. Tại sao cô ấy mất tích Tôi cũng không biết. Tôi cũng chưa từng nghĩ tới việc hại cô ấy, cô ấy là bạn thân nhất của tôi.”“Nhưng mà?”“Nhưng mà… Nhưng mà tôi đã làm một việc…” Trương Tinh Tinh lộ ra vẻ hối hận.“Chuyện gì?”Trương Tinh Tinh nhớ lại “Hôm trước cô ấy có đi tìm Ngụy Dương, ai ngờ anh ấy lại lái xe vào sa mạc. Cô ấy rất tức giận, nói Ngụy Dương là người không biết quan tâm. Tôi vẫn luôn ở bên cạnh an ủi cô ấy. Tới buổi tối, cô ấy hết giận, nói muốn đi tìm Ngụy Dương, kéo tôi đi chung với cô ấy ngồi ngoài rìa sa mạc để chờ. Sau đó cô ấy đợi không được bao lâu thì nói muốn mướn xe đi vào sa mạc để có thể nhanh chóng gặp Ngụy Dương, làm anh kinh ngạc. Nhưng chúng tôi không có nhiều tiền nên cô muốn đi bộ thẳng vào sa mạc luôn. Vì vào buổi tối nên sa mạc không nóng, gió cát mùa hè cũng không lớn, không nguy hiểm. Cô ấy năn nỉ dữ quá nên tôi cũng đồng ý. Hai người chúng tôi cầm điện thoại chiếu đèn đi vào. Sau đó…”Lộ Diêu Diêu không nói gì, chờ cô ta tiếp tục Tinh Tinh lại nói “Sau đó đi mệt, cô ấy nói muốn nghỉ ngơi. Tôi kêu cô ấy ngồi dưới đất nghỉ ngơi chờ tôi đi một vòng thử xem. Nhưng tôi đi một hồi thì không trở lại, vòng đường khác đi về. Để cô ấy một mình ở đó. Ai ngờ cuối cùng cô ấy không trở về…”Lộ Diêu Diêu lập tức nói tiếp “Đi vào sa mạc chuyện nguy hiểm nhất là thiếu nước, lạc đường. Ban ngày còn dễ lạc đường, huống chi là buổi tối? Hơn nữa, hình như cô ấy cảm ứng phương hướng không tốt đúng không? Cô cũng biết điểm này.”Trương Tinh Tinh cắn môi, không phủ nhận. “Tôi chỉ là khó chịu, cô ấy tùy hứng như vậy nhưng vẫn có người thích. Tôi chỉ muốn cho cô nếm thử chút đau khổ, không nghĩ tới cô ấy không trở về. Tôi không muốn cô ấy xảy ra chuyện, cũng có đi tìm, nhưng không tìm được. Sau đó cô ấy vẫn không trở về, tôi cũng không dám nói cho người khác. Bà chủ Lộ, cô ấy sẽ không sao chứ?”“Cô hỏi tôi, sao tôi biết được?” Giọng Lộ Diêu Diêu lạnh như băng, “Cô để cô ấy lại ở đâu?”“Kỳ thật cũng không xa, chỉ cách chỗ hôm đó của người đi vào sa mạc khoảng hai km.”“Tinh Tinh…”Ngụy Dương không biết khi nào đã rời giường, đứng sau lưng Trương Tinh Tinh Tinh quay đầu lại, không biết nên nhìn Ngụy Dương thế nào.“Cô còn không nhanh chóng đi tìm người!” Lộ Diêu Diêu trầm giọng nhắc nhở Trương Tinh Tinh Tinh vẻ mặt không tha, nhưng cũng không biết nên đối mặt với Ngụy Dương như thế nào, xoay người ra khỏi phòng Diêu Diêu cũng xoay bóng dáng chạy nhanh trên hành lang bệnh vừa chạy ra khỏi cửa lớn của bệnh viện, di động của Lộ Diêu Diêu dồn dập mà vang lên. Cô tiếp điện thoại, giọng của Lục Tiểu Hổ vội vàng truyền đến.“Người nhà của Vương Yến gọi điện thoại tới, hỏi chúng ta tìm được người chưa.”“Chưa.” Lộ Diêu Diêu cúp điện thoại, nhớ lại số điện thoại của đội cứu hộ, lập tức gọi qua.“Tôi tìm đội trưởng Dương.”“Xin chào, đây là đội cứu viện, chúng tôi có thể hỗ trợ gì cho bạn?”Giọng của một người đàn ông truyền đến từ điện thoại.“Nói với đội trưởng Dương, có người mất tích trong sa mạc, vị trí cách cửa đông sa mạc khoảng 2 km.”Chỗ của buổi tối hôm đó là cửa đông vào sa mạc.*Người trong đội cứu viện đều đang ngủ, Dương Cảnh Thừa cũng không ngoại lệ. Nghe thấy tiếng chuông báo nguy vang lên, Dương Cảnh Thừa lập tức mở mắt, ngồi bật dậy, duỗi tay Cầm quần áo trên giá xuống mặc lên đội viên khác cũng chỉ cần hai phút là chuẩn bị ổn thoả.“Là cái tín hiệu cầu cứu của một người phụ nữ. Nói rõ là cần tìm anh. Số di động là 13*****.” đội viên tiếp điện thoại ngồi trên xe nói với Dương Cảnh nữ? Còn nói rõ là tìm anh?Dương Cảnh Thừa ghi nhớ lời này trong đầu, khởi động xe.“Ai, đội trưởng Dương, tờ giấy này vứt luôn sao?”“Không cần.”Nói xong, xe của Dương Cảnh Thừa đã lái ra ngoài. Triệu Tín, Lục Bạch, Hạo nhiên, Đại binh cũng theo sát phía sau.*Lộ Diêu Diêu chạy xe máy vào sa mạc, sau lưng chở theo Trương Tinh vừa vào sa mạc một hồi, Lộ Diêu Diêu đã nhìn thấy mấy chiếc xe của đội cứu viện, chiếc nào cũng mở đèn sáng Cảnh Thừa nói với Triệu Tín “Gọi cho dãy số này. 136***”Mới vừa nói xong, liền nghe thấy tiếng xe máy vang Diêu Diêu dừng xe kế bên xe của đội cứu viện, xuống xe, Trương Tinh Tinh cũng xuống theo.“Đội trưởng Dương.” Lộ Diêu Diêu vừa nhìn qua đã thấy Dương Cảnh Thừa đứng trong đám Cảnh Thừa nhìn người đang chậm rãi đi về phía anh, không nghĩ tới người xin giúp đỡ lại là giả có lời muốn nói Đội trưởng Dương không cẩn thận có được số điện thoại của Diêu Diêu, còn nhớ rất kỹ. Bạn đang đọc truyện Đội Trưởng, Cùng Nhau Nói Chuyện Yêu Đương Đi của tác giả Tử Thiếu Ngôn. Khách sạn Long Môn là một khách sạn được xây cạnh sa mạc rộng lớn. Trên bảng hiệu của khách sạn được nạm chữ màu vàng, nhưng đã phai màu không ít, xem ra khách... sạn này tồn tại có lẽ cũng đã nhiều năm rồi. Cửa chính của khách sạn thỉnh thoảng có vài người ra vào. Lúc này, tại quầy tiếp tân có hai vị khách đang được nhân viên giúp đỡ làm thủ tục nhận vị khách này đoán chừng khoảng mười tám, mười chín tuổi, nhìn khá giống học sinh. Một người trong số họ bận quần đùi vàng, có vẻ hơi cao, còn người còn lại thì bận váy màu xanh, trái ngược với người còn lại, người này có phần hơi thấp hơn một tí. Điện thoại bên trong quầy đột nhiên vang lên vài tiếng, “đinh đinh đinh”, anh chàng nhân viên một bên tay vẫn làm thủ tục cho khách, một bên tay vẫn cầm điện thoại bàn lên nghe thủ tục xong xuôi, hai người kéo hành lý vào trong khách sạn tìm hướng lên phòng. Nữ sinh bận quần đùi vàng cất giọng phàn nàn với cô bạn thân bên cạnh “Đến cả thang máy cũng không có! Nếu biết trước, tớ đã không đặt phòng ở khách sạn này đâu!”

đội trưởng cùng nhau nói chuyện yêu đương đi