Tác giả: Kiều Bệ Đại lễ thành hôn của Thái tử là một chuyện liên quan mật thiết đến thể diện quốc gia, nên mỗi nghi thức đều vô cùng hoành tráng. Có rất nhiều người tụ tập ở dịch quán, nhưng ngại đây là việc riêng của hoàng thất nên bọn họ cũng chú ý thái độ đúng mực đàng hoàng. Ma Thần Hoàng Thiên. Hắn đã từng có gia đình Hắn đã từng hạnh phúc Hắn đã từng có bạn bè…. Hắn đã từng vui vẻ Nhưng giờ đây…. Hắn cô độc Một đứa trẻ mới hôm qua còn có tất cả, hôm nay đã không còn gì, cô đơn và lạc lõng. Hắn bước chân lên con Truyện chữ Vũ Thần Chúa Tể - Tác giả: Ám Ma sư - Thể loại: Trùng Sinh - Đọc truyện Vũ Thần Chúa Tể Online tại TruyenChuTH.com Đất Hoang. Hắc Thiên Ma Thần; 20. Tuyệt Thế Dược Thần. Phong Nhất Sắc; Xem Thêm ; Truyện mới đăng . 1. Đọc truyện Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi - Chương 228: Phế sài hoàng tử (bảy), đã full (hoàn thành), tải nhanh, được cập nhật mới và sớm nhất. Hỗ trợ xem trên di động. Tử vi 12 cung hoàng đạo hôm nay ngày 14/9, Ma Kết nhiều sáng kiến, công danh rộng mở, Thiên Bình có quý nhân trợ lực, cần phải thể hiện thật tốt. //vtc.vn/tu-vi-12-cung-hoang-dao-14-9-ma-ket-nhieu-sang-kien-thien-binh-duoc-giup-do-ar700341.html. Tử vi 12 con giáp hôm nay thứ Tư ngày 14/9 Đọc truyện tranh Thiên Ma Thần Quyết: Trùng Sinh - TÔI TÁI SINH THÀNH NGƯỜI THỪA KẾ ĐIÊN CUỒNG - Tái sinh trở thành người thừa kế ác ma - Chúa quỷ trùng sinh tiếng việt. Hắn phát hiện ra rằng hắn đang ở trong Ma giáo, võ công hắn học là võ công Thiên Ma Thần Thuật , và zpvez. Ma Thần Hoàng Thiên – Lời đề tựa … Hắn đã từng có gia đình… hắn đã từng hạnh phúc. Hắn đã từng có bạn bè… hắn đã từng vui vẻ. Nhưng giờ đây… hắn cô độc. Một đứa trẻ mới hôm qua còn có tất cả, hôm nay đã không còn gì, cô đơn và lạc lõng. Hắn bước chân lên con đường tu tiên - một con đường được xây dựng bằng máu và nước mắt. Hắn trưởng thành trong thế giới tiên thần, một thế giới nơi mà luật pháp và đạo đức trở thành thứ gì đó thật nực cười và vô nghĩa. Đó là một thế giới mà tất cả mọi sinh linh đều bộc lộ ra bản chất vốn có của mình, là nơi kẻ mạnh được tôn sùng và kính ngưỡng. Hắn cũng thế. Nỗ lực - tranh đấu - tàn sát - làm nên con người hắn. Tình yêu - tình bạn - lòng thù hận - làm nên cuộc đời hắn. Một kẻ đáng thương, bị cuộc đời cướp đi tất cả những gì mà bản thân từng có. Để rồi cả cuộc đời sau này phấn đấu, chỉ vì kiếm tìm lại ký ức năm xưa, kiếm tìm những thứ đã hằn sâu trong tâm trí. Hoá ra trong cuộc sống này, điều đáng sợ nhất không phải là không có gì, mà là đã từng có tất cả nhưng lại để mất nó, để rồi cố gắng kiếm tìm trong sự tuyệt vọng đau thương. Hoá ra cô độc nhất, không phải là chỉ có một mình… mà là khi ngươi chỉ biết trơ mắt nhìn những người quan trọng nhất trong cuộc đời dần rời xa, không bao giờ trở lại nữa. Bóng tối của sự cô đơn không một lần ập đến, mà cứ thế từ từ chậm rãi bao trùm, để ngươi chìm vào cô độc đến khôn cùng, chẳng thể nào vùng vẫy. “Mong ước của ta… là được mãi mãi ở bên gia đình…” Hắn… là Hoàng Thiên. Hắn cô đơn. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Ma Thần Hoàng Thiên! Tags truyện việt Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Trọng Sinh Tu Chân Trở Về Tam phù Thần Ma Chư Thiên Sử Kính Trứ Vô hạn trận đạo Nhất Chích Thanh Điểu Bán Dạ Tản Bút - Tinh Thần Đại Lục LIGLIG Kiếm Thần Tuyệt Thế Vô Dụng Đệ Nhất Thư Sinh Thượng Hạ tứ phương một chữ VũCổ vãng kim lai Trụ khởi sinhVũ Trụ thuở sơ khai, mờ mịt và ảm đạm, lặng lẽ và im lìm, không sinh mệnh, không sự sống, hoang sơ đến tột cùng. Ngàn vạn năm sau, vô cực định phân - thiên địa định vị, một kỷ nguyên mới khởi sinh, những sinh linh ban đầu xuất hiện, mạnh mẽ nhưng thưa thớt, tràn đầy ham muốn sức mạnh cùng khát vọng trường sinh, thuật tu tiên cũng từ đây mà có. Nỗ lực, tranh đấu, tàn sát, máu nhuộm hư không. Về sau dân gian gọi thời kỳ này là Viễn Cổ Hồng Hoang Viễn Cổ vạn vật sanhTruy tìm thiên đạo cầu hư danhTranh đấu liên miên đạo không thànhHư vô tan vỡ diệt chúng sanh.….Trong thương mang vô tận, dường như từ viễn cổ xa xưa đã có, tồn tại một thân hình to lớn ngồi khoanh chân trong vòng xoáy luân ngồi đó gục đầu bất động, từng tiếng thở dài quanh quẩn vang vọng trong hư vô, như vang lên từ xa xưa truyền đến, nặng nề mà thê lương. Trên khuôn mặt mơ hồ đó, khóe miệng hắn như nở một nụ cười, có mãn nguyện, có hạnh phúc, có cay đắng, có hối hận, có đau đùi hắn có một con thú non đang nằm, ánh mắt non nớt tràn đầy sự hiếu kỳ cùng ham muốn nhìn về phía hư vô xa xăm, nhìn về một thế giới mà ngày nào đó, nó sẽ được khám phá.“tiểu tử! Ngươi có biết hư không là gì?”Tiếng thì thào văng vẳng trong không gian, khiến cho cả vòng xoáy luân hồi phải rung chuyển. Con thú nhỏ thu hồi ánh mắt, khẽ quay đầu, vẫn là khuôn mặt mơ hồ ấy, vẫn là nụ cười ấy. Người đàn ông không hề mở miệng, nhưng thanh âm của hắn vẫn phát ra, vang vọng trong chốn hư vô này.“Hư không là không có gì! Là cái không thực có! Nó từ tâm mà khởi sinh, từ tâm mà tận diệt. Vũ Trụ vô bờ, Thương Mang vô tận, cái ngươi thấy là thực khi ngươi nghĩ hữu, là giả khi ngươi nghĩ vô. Một khi ngươi nghĩ vô, dù cho ngươi có đi nhanh thế nào, đi tới bao lâu chăng nữa, ngươi cũng không thể tới cái chốn hư vô đó được, bởi nó là vô. Nhưng nếu ngươi nghĩ hữu, ngươi không cần phải đi tìm, nó đã bên cạnh ngươi rồi, ngay trước mặt, bởi nó là hữu. Nhất niệm hóa hư không, hãy nhớ! Hãy nhớ.”Thú nhỏ như hiểu như không, chỉ thấy nó ánh mắt lấp lánh, vẫn tràn đầy hiều kỳ và ham muốn nhìn về hư vô. Chỉ khác là ánh mắt đó đã có thêm chút gì đó kiên định, chút gì đó quyết tâm.“Đi đi! đi về nơi thuộc về ngươi”Một lần nữa thú nhỏ thu hồi ánh mắt, lại quay đầu nhìn hắn, có chút gì đó luyến tiếc, không nỡ. Nó ngồi đó không biết qua bao lâu, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ấy, như muốn khắc ghi thật sâu từng đường nét vào tâm trí, người đã ở cùng nó suốt vô tận tuế nguyệt, như một người cha. Nhưng càng nhìn lại càng mơ hồ, càng nhìn lại càng không rõ, chỉ có một đôi mắt không bao giờ mở, một nụ cười không bao giờ cùng thú nhỏ cũng quyết định, nó cọ cọ cái đầu nhỏ bé của mình vào hông người đàn ông, rồi dùng miệng cắn vào gấu áo hắn, khẽ lay như một hành động thay cho lời từ biệt. Sau đó nó nhảy khỏi đùi người đàn ông, hướng về phía hư vô mà nó luôn mơ ước ngày nào đó sẽ đi tới, không hề ngoái đầu dù chỉ một lần. Bóng dáng nhỏ bé của nó xa dần, xa dần, rồi hòa vào trong sắc màu tang thương của năm tháng. “Thiên Phương...! Nàng có thực… phải không?”oOo Mặt trời xuống núi, nắng vàng cuối chiều trải dài trên khắp không gian, những tia nắng yếu ớt của hoàng hôn len lỏi qua những ngôi nhà tranh tuềnh toàng của một sơn thôn nhỏ, tạo nên một bức tranh thôn quê màu vàng óng ánh mà ấm áp, yên bình đến khó đường lên núi nằm phía sau thôn có hai người, một lớn một nhỏ, bóng của họ được ánh nắng chiếu vào trải dài trên sườn núi. Người lớn là một thiếu phụ chừng hai lăm, nét mặt đẹp đẽ khôn xiết, đôi mắt trong như nước hồ thu, tròng mắt đen nhánh mỹ lệ càng làm say lòng người. Y phục của nàng không hoa mỹ nhưng trên người vẫn tỏa ra một phong vận thành thục cao quý mà không phải ai cũng có. Tay phải nàng xách một giỏ tre nhỏ, tay trái thì nắm lấy tay đứa bé, đôi mắt hiền hậu nhìn nhi tử của mình. Đứa bé bên cạnh nàng chừng mười tuổi, tuy thân thể gầy yếu, nhưng khuôn mặt lại thập phần tuấn tú, mày kiếm mắt sáng, đôi mắt lanh Mẫu thân! hôm nay người dẫn con lên núi làm gì vậy?.Bỗng nhiên đứa bé ngẩng đầu lên hỏi thiếu phụ, đôi mắt lấp lánh trông rất hoạt bát. Người thiếu phụ nhìn nhi tử của mình âu yếm nói- Ta dẫn con đi hái rau khúc, tối nay sẽ làm bánh khúc cho Thiên nhi A! mẫu thân nấu bánh khúc, hay quá, hay nhỏ vui mừng nhảy cẫng lên, miệng vẫn còn lẩm bẩm - Lâu lắm mẫu thân mới nấu bánh khúc, ta phải mời Lan Nhi qua ăn cùng mới được, hi thiếu phụ nhìn nhi tử của mình vui đùa chạy vọt về phía trước, từ sâu trong lòng nàng dâng lên cảm giác ấm áp và hạnh phúc. Hai người đi thêm một đoạn nữa thì tới nơi. Đây là một dải đất lớn khá bằng phẳng nằm ở lưng chừng núi, thoạt nhìn giống như một người khổng lồ đã dùng tay gạt ngang một phần sườn núi mà tạo ra vậy. Trên dải đất, người dân trong thôn trồng cơ man là hoa mầu, nhưng vẫn có những chỗ bỏ hoang chưa khai thác hết. Ở những vị trí đó đa phần là cỏ dại, nhưng cũng có chỗ mọc lên những loại thực vật khác, trong đó có rau khúc. Rau khúc là một loại rau rất nhỏ, kích cỡ cả cây rau chỉ lớn bằng ngón tay trẻ em. Trên bề mặt của lá rau có một lớp lông mềm mại, lại thêm những hạt nước của cơn mưa khi chiều còn đọng trên lá làm cho cây rau khúc thật tươi. Những tia nắng chiều xuyên qua từng giọt nước trở nên óng ánh trông thật đẹp mắt. Người thiếu phụ đặt giỏ tre xuống đất, nhẹ nhàng hái những ngọn rau khúc còn non, xanh mơn mởn. Chẳng mấy chốc mà chiếc giỏ tre đã đầy những ngọn rau khúc. Gọi Hoàng Thiên đang đùa nghịch ở xa, hai người lại dắt tay nhau xuống tới thôn thì nắng chiều cũng tắt, trong thôn từng ngôi nhà tranh lụp xụp, ánh sáng của những ngọn đèn mỡ động vật xuyên qua vách đất chiếu ra lập lòe. Trong những căn bếp, những bà nội trợ đang nấu nướng bữa chiều. Ngọn lửa bếp bập bùng tỏa sáng, khói bay nghi ngút. Hương thơm của đồ ăn cùng với mùi khói quện lại tạo nên một thứ hương vị đặc biệt của thôn quê. Trong sân mỗi nhà luôn có một cái chõng tre, hai ba người đàn ông ở trần, làn da rám nắng, ngồi nói chuyện với nhau, giữa chõng thường có một ấm trà và vài cái chén gỗ cũ kỹ. Có người tay cầm tẩu thuốc rít một hơi, vừa nói chuyện vừa thả khói ra một cách khoái chí, tận hưởng cảm giác nghỉ ngơi thoải mái sau một ngày làm việc mệt xa phía đầu thôn vọng lại tiếng cười đùa của trẻ nhỏ, ở đó có một bãi đất trống, giữa bãi đất có một cây liễu già, không biết có tự bao giờ. Nơi này là nơi tụ tập của bọn trẻ trong thôn, dưới gốc liễu có một tảng đá khá lớn, rộng chừng ba mét, bị bọn trẻ biến thành chỗ ngồi lý tưởng. Trong bọn trẻ có một bé gái xinh xắn nhìn thấy hai người liền chạy lại- Hoàng Thiên ca ca, mau lại đây chơi Thiên nhìn thấy bé gái kia thì hai mắt sáng lên, hí hửng chạy lại- Lan Nhi! Ta phải về giúp mẫu thân nấu bánh khúc rồi, tí nữa muội qua ăn cùng ta A! Hồng Điệp sư nương nấu bánh khúc, muội nhất định sẽ Muội gọi Tuấn Kiệt cùng qua luôn, vậy nhé, ta phải về Thiên chạy theo mẫu thân, nhưng cái đầu nhỏ vẫn cố gắng ngoái lại nhìn cô bé tên Lan Nhi kia một một căn nhà tre nhỏ cách cửa thôn không xa, trong sân có một nam tử chừng ba mươi đang bổ củi, nếu nhìn kĩ thì có vài nét rất giống với Hoàng Thiên. Hắn một thân đạo bào trắng, thoạt nhìn không khác gì một thư sinh yếu đuối. Thế nhưng thần thái lại toát lên một cỗ ngạo ý, khiến cả thế giới quanh hắn phảng phất đều phải run rẩy, hóa thành vặn vẹo. Tựa hồ như hắn không phải tồn tại của thế giới này hiên của căn nhà lá có một cái chõng tre, trên chõng có một bé trai khoảng chừng ba tuổi, ngồi nhìn phụ thân bổ củi. Hai má phập phồng trông rất ngộ nghĩnh, đứa bé này tên là Hoàng Vân, đệ đệ của Hoàng nhiên cánh cửa tre mở ra, Hoàng Thiên cùng mẫu thân bước vào. Hoàng Vân thấy mẫu thân và ca ca đã về thì vội vàng nhảy khỏi chõng, chạy lao về phí hai người- A! mẫu thân về nam tử thấy vậy cũng dừng tay, mỉm cười nhìn thê tử của mình. Hắn đã từng có một ước mơ nhỏ nhoi như thế, một gia đình ấm áp, được chung sống với người mà mình thương yêu suốt đời, chỉ thế thôi. Và hiện tại hắn đang có tất cả, hạnh phúc đôi khi chỉ là những điều đơn giản tối hôm ấy, mưa giăng đầy trời. Những cơn mưa rào cuối hè xóa tan đi cái nóng nực của trời đất. Tại sơn thôn nhỏ bé hoang sơ ấy, trong một căn nhà nhỏ, có vài đứa trẻ đang nô đùa, thò tay ra cửa sổ nghịch những hạt nước mưa, bắt những con mối. Tiếng cười đùa trong trẻo vang vọng trong đêm Nếu như hôm nào cũng mưa như thế này thì thích nhỉ?.- Ôi, muội bắt được nhiều mối Ước mơ sau này của mọi người là gì?- Ước mơ ư? Hì! muội ước sẽ mãi được ở bên…- Đệ muốn lấy một người vợ thật đẹp – Hoàng Vân ở bên cạnh chen trẻ nghe thấy vậy thì phá lên cười, Hoàng Thiên nhìn phụ thân và mẫu thân đang làm bánh dưới bếp, xoa xoa đầu Hoàng Vân, khẽ nói- Ta ước mãi được ở bên gia đình, mãi Tuấn Kiệt, ngươi thì sao?Hoàng Thiên nhìn sang đứa trẻ bên cạnh hỏi. Tuấn Kiệt nãy giờ vẫn thủy chung im lặng bỗng ngửa mặt lên nhìn trời đêm vô tận, thì thào nói- Ta ư? Ta muốn thành tiên Tiên nhân sao, có phải giống như Lăng Tiêu ca ca không, muội nghe gia gia nói huynh ấy ngày trước được tiên nhân thu nhận, vừa rồi mới trở về thăm nhà?Lan Nhi thắc mắc hỏi, lời nói của Tuấn Kiệt làm cô liên tưởng tới một vị ca ca trong Phụ thân ta cũng từng kể, tiên nhân có thể hô phong hoán vũ, bay lượn trên trời, Tuấn Kiệt a, sau này nếu trở thành tiên nhân thì nhớ đừng quên bọn ta lát sau, mẻ bánh khúc đầu tiên đã ra lò, bên ngoài trời đất mịt mù, mưa ngày càng nặng hạt. Bên trong căn nhà, bao trùm một bầu không khí ấm áp của gia đình, vang lên tiếng cười nói vui ầm… ầmLúc này, xa xa trên bầu trời mịt mù, những đạo lôi điện khổng lồ bất chợt xuất hiện giáng xuống tinh không, không gian như không thể chịu được liền xuất hiện những vết rách, vặn vẹo rồi tan vỡ, tạo thành một thông đạo đen ngòm lơ lửng trên không. Từ bên trong lỗ hổng tràn ra vô số sinh vật kỳ quái, từng bóng đen khổng lồ như ngọn núi xuất hiện, lao mình về phía sơn thôn, tiếng gầm rú vang lên rung động cả góc trời. Bên trong căn nhà, phụ mẫu của Hoàng Thiên chợt biến sắc. Phụ thân hắn vội vàng phất tay, bốn đứa trẻ đang ngơ ngác không biết xảy ra chuyện gì sau cái phất tay thì biến mất không còn chút dấu hôm đó phong vân gào thét…Tối hôm đó tinh không run rẩy…Tối hôm đó là một buổi tối định mệnh, thay đổi cuộc đời của bốn đứa trẻ, một cuộc đời mới đầy chông gai… Tình bạn… Tình yêu… Lòng thù hận…Chúng… sẽ thay đổi. Tuyết Vũ hôm nay, một ngày đầy nắngLà ngày cha con một mình ôm cay đắngĐưa xác mẹ về, tang trắng tiễn hồn ai?Có lẽ lúc này, đã chẳng cần đúng hay saiBởi máu trên thân cha cũng đang dần dừng lạiCái chết hóa ra chẳng có gì sợ hãiĐơn giản vì, ta sẽ chẳng ngày maiChỉ trách sao cuộc đời kia ngang tráiCướp mẹ đi rồi, cha chết, con sẽ ở cùng ai?Tiếng hát, tiếng cười, tiếng khóc, vang lên trong cái nắng chang chang của ngày mới. Gã đàn ông cõng xác vợ mình lên trên vách núi, nơi hắn muốn được cùng vợ mình an sau hắn, nhóm người Hàn Lâm vẫn luôn sát bước không rời, trong lòng đã không biết phải dùng ngôn từ nào để diễn tả. Gió núi heo may, thổi lên cả những cảm xúc ngổn ngang và đắng ngắt, để cho tâm trí của bọn hắn bỗng nhiên tràn lên những hình ảnh quá khứ năm xưa, những ký ức mà có lẽ cả đời sau này, thậm chí cả kiếp sau, ngàn vạn kiếp khác cũng không thể phai rồi bước chân của Hàn Lâm như bỗng trở nên có ma lực, kéo hắn bước đi về phía trước, nhanh hơn, vội hơn, nhưng chẳng bao giờ kịp thấy người cha già sau khi chính tay chôn cất vợ mình tử tế, bỗng tựa mình vào hông mộ, quay sang nhìn hắn mỉm cười như một lời từ biệt. Những giọt máu cuối cùng trên người ông chảy xuống, ngấm vào lòng đất, như đóa hoa nở rộ sắc màu, dường như cố gắng trở thành thứ đẹp đẽ cuối cùng ông để lại trên Lâm thẫn thờ nhìn trông tràng cảnh đó, thậm chí quên đi cả việc giúp ông ta chôn cất bên vợ mình. Mãi cho tới khi có một người đột nhiên từ chân núi đi tới, nhìn xem bọn hắn như có chút bất ngờ, nhưng sau lại chẳng thèm để ý tới, tiến lên đứng trước ngôi mộ mới, thở ra một hơi thật dài, chậm rãi đào thêm một ngôi mộ tác của hắn rất đều, tựa như đã quen làm việc này hàng trăm lần Thương hải tang điền, tuế nguyệt vô tâm. Đảo mắt hai mươi năm, cuối cùng vẫn là ta đem ngươi chôn cất ah… Đỗ nhát cuốc đào nên mộ huyệt, âm thanh nỉ non của hắn cũng bắt đầu phát tới, tựa như hắn có thể nói chuyện với người chết nhiên, chẳng có ai trả lời cho hắn hết. Chỉ có cái xác người đang dần lạnh xuống theo nhiệt độ xung quanh, và những tiếng cuốc đất nặng nề ai An nghỉ đi thôi, mấy chục năm này, các ngươi cũng mệt mỏi quá rồi, có khi chết đi thế này lại là giải thoát. Đáng tiếc, niềm tự hào nhất của các ngươi vẫn còn không biết cha mẹ nó bị người ta đánh tới chết, vẫn còn cống hiến cho đám người vô ơn đó. Cố Gia… nực cười… nực cười tay kéo xác bạn mình xuống huyệt, hắn chưa bao giờ cảm thấy khó chịu và uất ức như thế này, trêu cười nói. Mà hắn vừa mới nhắc tới hai chữ Cố Gia, bỗng khiến cho nhóm người Hàn Lâm biến mặt Hàn Lâm tràn trề thương cảm, vốn không muốn làm gián đoạn tâm tình của đối phương, nhưng bản năng vẫn thúc đẩy hắn mở lời, âm thanh có đôi phần gấp gáp- Thúc thúc, ý ngài là bọn họ là người Cố Gia ư?Rõ ràng, hắn lúc ấy có chút không an lòng, có lẽ là vì Cố Anh mà lo lắng. Dù sao, đó cũng là gia tộc của huynh đệ trong nhóm, lại đang cưu mang cha mẹ mình. Người của bọn họ gặp chuyện không may, hắn muốn an lòng cũng thanh của hắn vang lên, nhưng cũng không khiến cho động tác của người đàn ông kia dừng lại, chỉ có tiếng cười nhạt khó chịu vang ra như đáp lời- Người Cố Gia? Không dám, chúng ta làm sao dám này, Hàn Lâm dù ngốc cũng biết được bọn họ có khúc mắc với Cố Gia, những lời muốn nói thoáng chốc trở nên nghẹn lại, không biết phải tiếp tục thế nào cho mặc hẳn một lúc, hắn mới tiếp tục mở lời- Ngài có thể nói rõ hơn được không, phải chăng Cố Gia có liên quan đến cái chết của hai người bọn họ?Người kia lúc này đột nhiên dừng lại động tác, quay đầu nhìn chằm chằm vào hắn với ánh mắt nghi ngờ cực Lâm biết bản thân mình hỏi hơi quá phận, lại không muốn bị hiểu lầm, vội vàng giải thích- Thực không dám giấu, vãn bối và mấy vị trong Cố Gia cũng được tính là quen biết, nếu có hiểu lầm gì ngài có thể nói với ta, ta sẽ báo về cho tiếc, hắn không nói thì thôi, vừa mới nói mình quen biết Cố Gia liền khiến cho người kia lạnh lùng hẳn xuống, nhìn hắn như một kẻ thù, cười gằn nói- Ha ha… để làm gì? Báo lại để bọn chúng đem người tới đào mộ bọn hắn lên à?Tiếng cười của hắn lạnh lẽo, mà đôi mắt đã đầy lệ quang, chiếc cuốc sắt trong tay cắm sâu vào mặt đất, chống đỡ hắn đứng thẳng người, khí thế không khác gì một con báo đang xù lông bảo vệ bạn của Ta không có ý Lâm sửng sốt, có lẽ chẳng thể ngờ tới được đối phương sẽ phản ứng mạnh mẽ đến vậy, lắc đầu nói. Nhưng trong lòng vẫn phần nào tin tưởng rằng không có lý do nào để một đại tộc như Cố Gia phải làm khó mấy cái phàm nhân yếu đuối. Có lẽ, chỉ đơn thuần là con sâu làm rầu nồi canh, có người tác quái làm chuyện vậy mà hắn vẫn không từ bỏ, tiếp tục khuyên bảo đối phương một cách chân thành- Ta chỉ sợ mọi người có hiểu lầm mà thôi. Vì những người Cố Gia ta quen biết đều là người nói không sai, nhưng ở trong hoàn cảnh của người đàn ông, lại chẳng hề đúng. Chỉ thấy gã đột ngột cười to, nhìn Hàn Lâm mà hỏi- Người tốt? Buồn cười, tốt quá, tốt đến mức mà tất cả người thân của khách khanh đều không chịu nổi, phải nhục nhã rời đi cơ như nghe được câu nói nực cười và ngây ngô nhất thế gian này, hắn cười đến mức khiến cho Hàn Lâm đều cảm thấy đau lòng, cánh tay nâng lên cuốc sắt gõ gõ mạnh vào hai ngôi mộ mới đắp, nói- Ngươi thấy bọn hắn không? Ngươi biết bọn hắn không? Bọn hắn là cha mẹ của Đỗ Phúc đấy, nó cống hiến cho Cố Gia bao nhiêu? Vậy mà mẹ nó đến một viên đan dược chữa viêm phổi cũng không có, cha nó phải mạo hiểm đi gom từng đồng mua thuốc, mà có kịp uống đâu, chưa kịp nuốt đã bị người ta đánh chết tươi rồi, Cố Gia cũng ở đó đó, chúng có há miệng giúp đỡ câu nào không? Người tốt mà thế à?Nghe tới lúc này, không chỉ có Hàn Lâm, mà gần như tất cả mọi người đều có chút chết lặng. Nghĩ tới cảnh hai vợ chồng già trước lúc chết, trong lòng bọn hắn như có điều gì ám ảnh, nói không nên là Hàn Lâm, bởi vì hắn dường như đang phát hiện ra một điều gì đó rất tàn ác của một nơi mà cha mẹ hắn sống suốt ba mươi năm Ý của ngài là tất cả khách nhân của Cố Gia đều bị bạc đãi?Âm thanh của hắn rất cẩn thận, từng li từng tí, tựa như rất sợ một điều gì đó sẽ xảy ra với đàn ông kia sau phút giây bộc phát nỗi lòng, đã có đôi phần bình tĩnh xuống, gật đầu cười lạnh nói- Còn không phải đấy ư. Nước lã lại nhiều, cũng không so được với máu đào. Không dám nói tất cả, nhưng tám phần mười đều bị bọn chúng coi như kẻ ăn bám, chịu không nổi phải bỏ xứ mà đi. Còn ở lại hả, hoặc là nịnh hót để sống tốt hơn, hoặc là chết ngắc như thế còn nói rất nhiều, nhưng Hàn Lâm đã không còn nghe vào được nữa. Cả người hắn chợt như có cái gì đè nặng lên, to lớn và đáng sợ vô cùng, rõ ràng, cảm giác xấu lại một lần nữa ầm ầm bạo động trong tâm trí hắn, một cảm giác mà cả đời này hắn chưa bao giờ phải gánh chằm chằm vào người phía trước, bờ môi hắn có chút run run, cứng ngắc nói- Vậy… ngài có biết… vợ chồng Hàn Mạnh bây giờ thế nào không?Người kia nghe hắn nhắc tới vợ chồng Hàn Mạnh thì sững sờ mất một lát, ánh mắt nhìn thật kỹ Hàn Lâm, tựa hồ nhìn ra được điều gì đó, hơi run phản hỏi- Ngươi là gì của bọn hắn?Nhìn thấy thái độ của đối phương, Hàn Lâm không có vui mừng mà còn tỏ ra sợ hãi gấp nhiều lần, vì cảm giác xấu đó ngày càng áp gần tới Ta là con trai của bọn họ … Ngài trả lời ta, bọn họ sao rồi?Gã đàn ông nhận được đáp án, cả người có chút kích động phát mừng, nhưng khi nghĩ tới hai vợ chồng đáng thương kia, cả người liền héo rũ xuống, nhìn Hàn Lâm, nắm tay siết chặt, hổ thẹn cúi đầu- Ta… Cha mẹ ngươi đều là người tốt a… đáng tiếc, nếu như không vì chúng ta, bọn hắn đã không ra nông nổi nhiên, cảm giác đáng sợ kia không sai chút nào. Cả người Hàn Lâm như là bị sét đánh, lồng ngực vốn ngưng từ quỷ khí nhưng chẳng hiểu sao lại bị ép đến khó thở vô cùng, cả người run rẩy nói- Nông nổi?… Bọn họ làm sao?Lệ khí đáng sợ trước nay chưa từng có, Hàn Lâm như hóa thành đứa trẻ lên ba, cả người vặn vẹo mếu máo, nhìn thẳng vào gã đàn ông mà run run nói đàn ông cũng không có vì trạng thái đáng sợ của hắn mà dọa sợ, chỉ có hổ thẹn thở dài, ánh mắt đánh về phía hai ngôi mộ còn thơm mùi đất, tựa hồ đã có câu trả lời trước hắn bỗng nhiên lấy trong túi trữ vật ra một cái tinh diện, niệm pháp quyết rồi đưa tới trước mặt Hàn hình ảnh quen thuộc dần dần hiện ra trước mặt, Hàn Lâm đến cầm tinh diện cũng không dám cầm, chỉ có thể run run nhìn vào tràng cảnh trước mặt, lệ quỷ cứ thế lăn dài trên hai má, đỏ lòm như là máu vì hắn trông thấy hình ảnh cha hắn cõng theo mẹ hắn đứng ngây ngốc ở trước cửa một tòa đài các, bỏ qua cả tôn nghiêm mà van xin khẩn cầu người ta cứu vợ mình. Nhưng rốt cục, ông ấy nhận lại chỉ là sự thờ ơ và mặc kệ của đám người cao cao tại thượng, và những ánh mắt khinh thường ngạo mạn của đám tiểu bối thiên đến một ngày, bà rốt cục không thể chờ thêm được nữa, gục ngã ngay trên bờ vai gầy ốm yếu. Ông không khóc, mà chỉ lặng im mang bà rời đi Cố lẽ, ông vẫn tin rằng một nơi nào đó trên thế giới này, sẽ có thứ cứu được vợ mình. Cũng có thể là, ông không muốn một ngày nào đó, lúc con mình trở lại chỉ thấy hai ngôi mộ Lâm lúc ấy gần như sụp đổ, hai con ngươi đổ sập ra rất nhiều máu đỏ, vô lực quỳ gối xuống dưới nền đất lạnh lẽo, lạnh hơn bất cứ thứ gì hắn từng cảm nhận. Hắn rất muốn khóc, khóc thật to, nhưng cổ họng không hiểu sao cứ nghẹn lại, khiến hắn nức lên, chỉ biết há miệng nhưng không thành tiếng cười cho hắn cả một đời đi giúp người dưng, nhưng rồi tính mạng của cha mẹ mình cũng không cứu nổi. Cùng đọc truyện Ma Thần Hoàng Thiên của tác giả Đình Kiên tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại gì người khác có, hắn đều đã từng đình, Hạnh phúc, bạn bè, vui vẻ...Nhưng giờ đây những thứ ấy đã hoàn toàn không còn dấu vết trong cuộc đời hắn, hắn là người cô đứa trẻ ngày hôm qua có tất cả nhưng hôm nay chẳng còn gì. Hắn đã bước chân lên con đường tu tiên, con đường muốn đến bước cuối cùng phải trả giá bằng máu và nước lực - tranh đấu - tàn sát - làm nên con người hắn. Tình yêu - tình bạn - lòng thù hận - làm nên cuộc đời hắn. Có người từng hỏi "Đạo của ngươi là gì?" Hắn cười lớn mà đáp rằng "Đạo của ta là Nghịch, Nghịch của ta không phải là nghịch thiên, không phải nghịch thế, Nghịch của ta đơn thuần là Nghịch. Sinh tử là nghịch, thực hư là nghịch, âm dương là nghịch, thiện ác là nghịch, yêu ghét là nghịch, vui buồn là nghịch, tất cả mọi tồn tại trên thế gian này đều có nghịch của nó. Đi tới tận cùng của Nghịch ta sẽ tìm ra chân đạo của mình, đó là dung hợp cái đối nghịch, đưa chúng về đúng bản nguyên của nó – Nghịch bản nguyên” Nghịch sinh - Nghịch tử - Nghịch luân hồi Nghịch trời - Nghịch đất - Nghịch càn khôn Nghịch thiện - Nghịch ác - tâm vô nghĩ Vấn thiên - Vấn địa - Đạo vô nhai?

truyen ma than hoang thien