Đối với họ, hạnh phúc là một cái gì đó rất mơ hồ, khó hình dung và càng khó có thể đạt được.Phân tích ca dao than thân để thấy với những biện pháp ví von, so sánh, ẩn dụ, nhân hóa, dân gian đã cho ra đời những câu ca dao than thân hay và ý nghĩa, sâu sắc, lột tả
Ca sỹ thể hiện: Thanh Thu; Phương Diễm Hạnh; Hoàng Nhung Một mùa Thu trước mỗi hoàng hôn. Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn. Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc. Tôi chờ người đến với yêu đương. Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng. Giải đường xa vút bóng chiều phong. Và phương. 2 Sắc Hoa Ti Gon Tác giả: Chưa Biết Ca sỹ thể hiện: Như Quỳnh
NHÀ XUẤT BẢN ĐẠI HỌC HUẾ CÔNG TY ĐẦU TƯ XUẤT BẢN - THIẾT BỊ GIÁO DỤC VIỆT NAM TÀI LIỆU BỒI DƯỠNG GIÁO VIÊN SỬ DỤNG SÁCH GIÁO KHOA HOẠT ĐỘNG TRẢI NGHIỆM, HƯỚNG NGHIỆP 10 CÁNH DIỀU HÀ NỘI 2022 Biên soạ. HĐTN, HN 10 tài liệu bổ trợ dành cho học sinh tham gia
Hơi nóng khiến quần áo Vương Lâm bốc cháy, nhưng khi mắt phải hắn lóe ánh sáng xanh, lửa rất nhanh liền tắt ngóm. Vương Lâm cắn răng, đại đỉnh Cổ Thần bên ngoài thân thể lại lóe lên lần nữa, nhoáng một cái hắn xuất hiện ở ngoài trăm trượng, trực tiếp bước vào
[Hoàng Hôn Rơi Xuống] Chương 1 tháng 3 20, 2022 Chương 1 - Lối mưa Ran nhìn người đang ngồi ở phía đối diện. Một quãng im lặng ngắn. Mùi thơm nhè nhẹ của cốc trà bạc hà ấm lan toả trong không gian. Cô nghe rõ được cả tiếng tim đập lẫn tiếng tích tắc đều đều của chiếc đồng hồ treo tường.
Nơi mua hoàng hôn rơi Giảm giá nhiều nhất Bảo hành tốt nhất Cập nhật tháng 06/2022 . Bán hàng cùng Websosanh. Hotline: 1900.0345. Thông báo . Comming soon! Đăng nhập. Đăng nhập. Chào mừng bạn quay lại với Websosanh! Facebook Google. Siêu SALE hàng hiệu - Giá độc quyền giảm 50%. Có thể
R0e1LKN. Chiều dần [Cm] buông gieo u sầu về khắp trần gian Buồn vương [Fm] vấn áng mây chiều lờ lững dần [Cm] tan Nhìn bầy [Ab] chim bay [Bb] về ngơ ngác tìm [Eb] đàn [Ab] Kìa hoàng [G7] hôn đem màn đêm Sương khắp nơi non [Cm] ngàn. Chiều tha [Cm] hương [Fm] gieo rắc mối sầu [Cm] vương Kìa muôn phương [Fm] đang đắm trong chiều [G7] tàn Ngoài phương xa [Fm] bao khúc nhạc ái [Cm] ân Gieo buồn thế [Bb] nhân Mỗi khi chân [Eb] trời [Ab] hoàng hôn [G7] rơi Muôn tiếng than không [Cm] lời. Ngày dần [C] trôi [F] nắng tắt sau [C] đồi Nhìn hoàng [Dm] hôn [G7] hát khúc chơi [C] vơi [G7] Chiều mang [C] theo [Am] muôn tiếng ca u [Dm] sầu [G7] Ngày dần [F] qua [G7] bao phút vui còn [C] đâu. [Am] Trông nơi xa bóng [Em] ai Lê chân theo nắng [F] phai Vui ra đi đến ngày mai[G] Vương mây bay thiết [F] tha Trông theo ai khuất [Dm] xa Còn lưu [G7] luyến chi ngày [C] qua. [Am] Xưa nơi đây chốn thần [Em] tiên Say sưa giấc triền [F] miên Mưa hiu hắt ngoài hiên[G] Nay than ôi bóng người [F] xưa Vương trong mấy đường [Dm] tơ Nhạc [G7] lòng gieo thương [C] nhớ. * Ngày dần [Em] trôi [F] Nhạc lòng gieo[G] Khi ánh chiều [F] rơi [G] Trên quê [C] hương.
Thơ hoàng hôn hay và giàu cảm xúc được nhiều tác giả khắc họa trong từng câu thơ, mang lại cảm xúc bồi hồi, xao xuyến và bình dị. Hoàng hôn đẹp vì nó chỉ là một khoảnh khắc, là kết thúc của một bắt đầu. Nhưng với nhiều người, hoàng hôn lại là bắt đầu cho những điều đơn giản, là khởi đầu mới, là nơi để vứt bỏ sầu muộn và làm mới tâm hồn. Hoàng hôn là khoảnh khắc đẹp nhất trong ngày, đơn giản là ngắm nhìn ánh chiều tà đang dần buông về phía đường chân trởi, ngắm thành phố lên đèn, là phú hợp tan sáng tối. Với bối cảnh ánh chiều tà vàng rực và đỏ tía một góc trời, đó chính là nguồn cảm hứng cho nhiều ngồi bút thi sĩ khắc họa thành những bài thơ về hoàng hôn, chủ yếu là bài thơ tình hoàng hôn rất hay và ý nghĩa. Hoàng Hôn Tình Em – Tác Giả Thiện Sử Lẫn trong nỗi nhớ bộn bề Hoàng hôn dần nhuộm lê thê cõi lòng Chỉ là nặng gánh riêng chung Chỉ là ôm ấp hoài mong mới buồn Người đi khuất dạng sơn truông Đôi lần trở gót cội nguồn thuở xưa Lá thu góp nhặt mấy mùa Tình em cứ mặc nắng mưa vẫn chờ Chờ khi sương mỏng giăng tơ Nắng mai nhuộm dãi nùi mờ đằng xa Chờ vầng mây bạc vắt qua Phũ trùm nỗi nhớ chiều tà… hoàng hôn Chim xa mỏi cánh bồn chồn Chuông chùa xóa dịu… thiệt hơn… hận thù Còn ai dáng dấp vọng phu Chìm trong sương khói mịt mù mỏi mong Tình em nhuộm tím sầu đông Bới niềm băng giá chất chồng dài thêm Mình ên góp nhặt ưu phiền Cất vào một góc hồn riêng đợi chờ Hoàng Hôn Lẻ Bóng – Tác Giả Trần Hạ Vi Chiều lẻ bóng, hút nhạn vương bến vắng Mắt đượm buồn tắm sợi nắng hoàng hôn Nhớ người thương. Nghe tê tái tâm hồn Gió vuốt nhẹ! Khoảng không ôm giá lạnh Khói lam chiều quyện quê nhà chen vách Én rủ nhau soi bóng ánh tà dương Nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ quê hương Em lặng thầm uống giọt buồn cằn cỗi Chiều tắt nắng. Buông màn đêm giăng lối Con đường mòn cũng giận dỗi bâng quơ Người thương ơi? Phải nhớ đến bao giờ Phút trải lòng, mượn hồn thơ trông ngóng Chỉ mình em ngắm hoàng hôn thả bóng Gửi giọt buồn! Tõm khoảng trống hư không Em nhớ anh. Nỗi nhớ xiết quặn lòng Chiều lẻ bóng… Giữa mênh mông huyền ảo Hoàng Hôn – Tác Giả Bảy Trần Nhìn tia nắng ngã về chiều hấp hối Chợt nhớ người từng nói vẫn mãi yêu Hẹn tương phùng khi trời xế bóng chiều Chẳng ngờ đó là điều không quên được Hoàng hôn rớt cùng câu thề hẹn ước Chắc người quên nên ngược lối đường tim Kẻ nặng mang lại vẫn mãi đắm chìm Ôm vết xước trong tim mòn mỏi đợi Khi đã trọn đem tim hồng trao gởi Là suốt đời vẫn đợi một hồi âm Bóng xế rồi sao vẫn cứ lặng câm Có kẻ ngốc âm thầm mong đợi mãi Giọt nắng cuối chừng như còn nán lại Nắng vừa tươi đã phải lụi tàn ngay Lời hẹn thề vương trên những áng mây Gió nhẹ thoảng đã bay vào vô định Hoàng Hôn – Tác Giả Trần Thị Lý Chiều tà bỏ lại phía sau Còn vương chút nắng nhuộm màu nhớ thương. Hoàng hôn tím cả con đường Miên man em muốn tỏ tường cùng anh. Cuối trời nhuộm một bức tranh Hoàng hôn xuống nắng dần nhạt phai. Mơn man làn gió nhẹ bay Thả hồn em đứng nơi này đợi anh… Chờ – Tác Giả Nguyễn Nhật Sương chờ sưởi nắng bình minh Hoàng hôn chờ mộng ân tình với đêm Chờ mây thả tóc trôi mềm Hương tình muốn dậy chờ thêm gió mùa Duyên chờ ai bán ta mua Để tôi chờ những thẹn thùa em trao Chờ như nắng đợi mưa rào Sóng chờ gió gọi xôn xao biển tình Trăng chờ mười sáu lung linh Quỳnh Hoa chờ hé chùng chình ngậm sương Chờ ai những buổi tan trường Như tằm chờ thả tơ vương vấn hồn Môi chờ đắm một nụ hôn Chờ vô vọng cánh chuồn chuồn thích rong Chờ đâu ai biết cho lòng Mấy mùa Xuân Hạ Thu Đông vẫn chờ Buổi Chiều Lữ Thứ – Tác Giả Bà Huyện Thanh Quan Chiều trời bảng lảng bóng hoàng hôn, Tiếng ốc xa đưa lẩn trống đồn. Gác mái, ngư ông về viễn phố, Gõ sừng, mục tử lại cô thôn. Ngàn mai gió cuốn chim bay mỏi, Dặm liễu sương sa khách bước dồn. Kẻ chốn trang đài, người lữ thứ, Lấy ai mà kể nỗi hàn ôn? Đất Mũi Chiều Nay – Tác Giả Nguyễn Nhật Lại trở về nơi cũ ngắm hoàng hôn Ăn Ba Khía để thương miền Rạch Gốc Trời Ngọc Hiển còn xanh màu bích ngọc Vạt nắng chiều tô đỏ Mũi Cà Mau Cứ ngồi nghe tiếng biển gọi thì thào Hồi tưởng thuở bên nhau hình với bóng Đêm thức trắng nhìn xem từng cánh mỏng Lũ Chim về khuấy động nước Đầm Dơi Để bây giờ một cõi thấy chơi vơi Tôi nghe dạ rối bời đêm Cái Nước Hình bóng ấy làm sao tìm lại được Cứ dịu dàng tha thướt vẫy đời tôi Chút ngọt ngào như Mật đọng trên môi Màu tím thẫm bồi hồi men Trái Giác Như Sông Đốc gửi tình vào biển cả Gió chờ U Minh Hạ thoảng hương Tràm Hoàng Hôn – Tác Giả Thu Hằng Chiều chiều tiếng sáo diều vang Vi vu hòa nhạc hai hàng thông gieo Hoàng hôn buông xuống theo ngày vào đêm Buồn căng theo gió ngược lên Tiếng chim gọi vịt bờ bên xa dần Trên trời vang tiếng sáo ngân Giọng hò mái đẩy lúc gần lúc xa Hoàng hôn đỏ thắm chiều tà Bóng người thiếu phụ mắt nhòa lệ rơi Tình yêu đẹp lắm ai ơi Niềm vui hạnh phúc suốt đời bên nhau Sông sâu ai bắc nhịp cầu Cho đôi bạn trẻ bên nhau đợi chờ hoàng hôn chiều tím ước mơ Con tim giá lạnh Ngẩn ngơ mong chờ Hoàng Hôn – Tác Giả Phạm Lan Hương Hoàng hôn dịu mát khói lam mờ Giã biệt người nàng xướng hoạ thơ Chỉ dẫn bao ngày từng lỗi nhỏ Còn đâu thắm thiết nữa mong chờ Phía Hoàng Hôn – Tác Giả Hải Âu Rồi một ngày, ta về lại chốn xưa Tìm chút nắng hanh vàng, rừng lá đỏ Là thu đấy! Bóng thu tràn qua ngõ Tạm biệt rồi, hạ nhé! Lá tàn phai Con đường dài, trên ngã rẽ chia hai Ta bước tới phía mặt trời dữ dội Bóng hoàng hôn có làm ta mờ lối Bước liêu siêu, cô lẻ một con đường Chút hơi tàn trên ngã rẽ mù sương Giọt nắng ấm tan vào miền lạnh lẽo Giấu thiết tha! Gửi cõi đời vạn nẻo Chốn vô thường! Đâu đó nhụy còn hương Phía hoàng hôn, nhợt nhạt nắng chiều buông Trời tím tái, nhọc nhằn nghe gió thở Ta mơ thấy giữa muôn vàn hư ảo Nơi xa xôi! Bóng dáng một con thuyền Hương Tình – Tác Giả Hiền Lê Hoàng hôn buông, nắng chiều dần cũng tắt Bước phong trần hiu hắt nỗi sầu vương Thời gian ơi! Không xóa hết yêu thương Vẫn nhớ mãi thiên đường hai đứa ước Không thể phai nhòa làm sao quên được Mỗi buổi tan trường mình bước bên nhau Tay trong tay thương lắm mối tình đầu Yêu vụng dại nồng sâu không gian dối Tuổi thần tiên thơ ngây hay hờn dỗi Thoáng ưu phiền không đổ lỗi vì đâu Trao cho nhau tất cả những nồng sâu Bao dịu ngọt nụ hôn đầu bỏng cháy Giờ cách xa biết làm sao tìm thấy Bao dấu yêu ngày ấy ở đâu rồi Thời gian ơi xin đừng qua chi vội Để suốt đời nuối tiếc mộng yêu thương Về Nhà Thôi – Tác Giả Long Vương Hoàng hôn buông phía trời xa Bay về tổ ấm thôi mà em ơi Bơi chải kiếm sống cả ngày Thân xác mệt mỏi đôi tay rã rời Cuộc đời đâu có thảnh thơi Chỉ có tổ ấm là nơi thanh bình Hình như sóng gió đi qua Nhờ ta đã có ngôi nhà bình yên Buổi Chiều – Tác Giả Xuân Diệu Buổi chiều đi lảng ở chân mây, Hoa tím trên song thoảng điệu gầy. Cửa đợi khép thêm đôi mí lả; Mái tranh nghe ấm một niềm tây. Buổi chiều đi lảng ở chân mây… Khói mỏng lên giây móc xóm làng Với trời không sắc đứng nghiêm trang. Âm thầm có những câu than thở Trong rậm lau phơ chấm bụi vàng. Nón xa đi khuất mãi về tây, Một điểm mong nhà giữa bóng sây. Tựa ngõ bằng tre nhìn én liệng, Những nàng thôn nữ đứng, thơ ngây. Buổi chiều đi lảng ở chân mây… Con đường nguồn gốc tự vu vơ Lạnh lẽo chân qua, để bụi mờ. Thờ thẫn cây đa trên bến cũ Đêm đêm như nhớ chị đò xưa. Thoáng trong đôi sợi gió hây hây Một thoảng hương xa chứa mộng đầy. Có lẽ vong hồn năm tháng cũ Trở về phảng phất luyến đâu đây. Buổi chiều đi lảng ở chân mây… Chiều Hoàng Hôn – Tác Giả Thanh Hùng Ráng chiều ngả bóng về tây Gió chao nắng thả vai gầy bên sông Vàng phai thêm ửng sắc hồng Ai chờ ai đợi mà mông mênh buồn Lạ kìa đám lá nhẹ tuôn Thu chưa kịp tới gió luồn ngang tai Ồ không chắc tại u hoài Nên lòng cứ ngỡ chiiều phai hạ tàn Nên hồn bận bịu miên man Nhìn sông nước chảy tuôn tràn về đâu Hình như gợn chút âu sầu Nỗi niềm ai hiểu vài câu chuyện buồn Nghiêng dần nhạt bóng hoàng hôn Đưa tay vuốt lại tâm hồn phẳng phiu Chiều nay cũng giống bao chiều Có người nơi đó hắt hiu đợi chờ Nữa rồi ta lại ngu ngơ Hoàng hôn tẻ nhạt thẫn thờ mông lung Phía xa còn mãi mịt mùng Tắt dần chiếc bóng hình dung… chỉ là. Hoàng Hôn Rơi – Tác Giả Thanh Hùng Hoàng hôn xuống tơ trời như đang bện Cơn gió lùa lơ đễnh ở ngoài sân Mưa nhẹ rơi cho cảm giác bần thần Trời tháng sáu sao cứ vần vũ mãi Cánh phượng nhỏ trên cành như tê dại Rơi triền miên biết có phải dỗi hờn Tháng sáu mà lá lại rụng nhiều hơn Lòng cứ ngỡ thu chập chờn về tới Chú ve nhỏ đâu rồi không diệu vợi Khúc nhạc buồn đã thôi gởi về mô Thấy bâng khuâng nhìn lá rụng bên hồ Theo dòng nước nhấp nhô cùng sóng gợn Vài cơn gió đã bắt đầu đùa giỡn Lúc nhẹ nhàng nổi hứng lớn mạnh thêm Làm xôn xao từng cành lá bên thềm Rơi lả tả cho cọng mềm trơ trọi Chiều buông nhẹ nên nắng càng le lói Nhìn màu trời không tránh khỏi buồn tênh Và tâm tư cũng gợn chút bồng bềnh Mây hờ hững lênh đênh buồn đến lạ Mưa Giữa Hoàng Hôn – Tác Giả Thanh Hùng Nắng chiều nhàn nhạt cong vênh Hoàng hôn tím lịm bồng bềnh trên sông Lơ thơ từng vạt sáng hồng Theo dòng nước gợn mênh mông mơ màng Thẫn thờ dạo bước lang thang Hình như tìm chút nhẹ nhàng tự tâm Bâng khuâng theo bậc thăng trầm Khi trời vừa chuyển lâm râm giọt sầu Mưa vừa rải rác về đâu Phất phơ điểm bạc mái đầu sương tơ Kệ mưa rơi nhẹ hững hờ Cho lòng cảm giác ngu ngơ lạ thường Nắng vàng nhạt nhẽo cùng sương Hạt mưa lạc lõng bên đường chơi vơi Hoàng hôn cứ thế hợt hời Quyện cùng những hạt lả lơi gợn buồn Khuôn chiều rỉ rả mưa tuôn Hắt hiu niềm nhớ khẽ luồn qua tim Mong manh sợi nắng trốn tìm Gió lùa lạnh lẽo rồi im giữa chừng. Dáng Ngọc – Tác Giả Thanh Hùng Hoàng hôn bảng lảng nắng nghiêng dài Thấp thoáng bên đồi lộ bóng ai Gió lộng mờ mờ khoe dáng ngọc Sương giăng ảo ảo nét trang đài Từ xa bụi cát nhoè nhân ảnh Sát lại hình hài đã nhạt phai Cạnh khóm hoa tươi nằm rũ rượi Ưu tư cảnh mộng vẻ u hoài Nắng Hoàng Hôn – Tác Giả Văn Uyên Phan Có một chiều cái nắng chẳng của ai Nhìn hàng cây bóng ngả dài mặt cỏ Em của tôi cứ ngẩn ngơ đầu ngõ Rất dịu dàng dáng nho nhỏ xinh xinh Mùa hè qua đi, có một mối tình Chiều trở lại cứ như hình với bóng Nắng hoàng hôn… cuối chiều đang cháy bỏng Đêm xuống rồi tình chín mọng đầu thôn Hoàng Hôn Ngả Ráng Chiều – Tác Giả Phạm Hương Là em đó hoàng hôn ngả ráng chiều Đã qua rồi thời yêu đương nóng bỏng Sống bình dị bên đời làm chiếc bóng Không ồn ào thơ mộng giống ngày xưa Là em đó quen rồi cảnh nắng mưa Quen giá lạnh khi mùa Đông đem đến Quen sóng gió hương mặn mòi của biển Nén ước mơ giấu biến mộng nơi lòng Đời phũ phàng em nào bận đếm đong Ngại ngần chi cuồng phong vời bão tố Mỗi bình minh chân trời thêm rộng mở Ánh ban mai rạng rỡ đón ngày dài Đời tôi luyện tim dường hoá sần chai Những vui buồn phôi phai dòng cảm xúc Nhớ một thời đôi ta từng hạnh phúc Chừng đó thôi thành thực cám ơn người Bức Ảnh Tuyệt Đẹp – Tác Giả Đặng Tiên Sinh Thuyền em chở ánh hoàng hôn Ráng chiều như vẻ tâm hồn mây đưa Đem vào Hà Cối Nét Xưa Nắng tình nghệ sỹ và mưa tình đời Quê ta trời biển tuyệt vời Ngàn năm vang vọng những lời Nước Non Đây miền biên giới chon von Kia vùng hải đảo sóng cồn mây bay Lặng nhìn bức ảnh chiều nay Hải Hà ơi mãi đắm say lòng người Hoàng Hôn Đầu Thu – Tác Giả Hà Minh San Chiều buông trời đổ nắng hanh Hạ tàn hạt nắng mong manh cũng tàn Hoàng hôn rải khắp giang san Ngàn dâu khẽ chuyển dáng vàng sang thu Em hồi ấy của ngày xưa Là nguồn cảm hứng trong thơ chúng mình Ngọc ngà thẹn với em xinh Con nai vàng đứng một mình ngẩn ngơ… Giờ đây gió cũng bơ vơ Vườn hồng ngày ấy xác xơ đã nhiều Hồn thơ lạc bước phiêu diêu Lối về phượng vĩ dáng chiều nghiêng nghiêng. Nhiều người thường nói, nét đẹp của hoàng hôn là một nét đẹp buồn vì đó là khi ngày tàn nắng tắt. Nhưng nếu ta cứ mãi canh cánh điều ấy trong lòng, chẳng bao giờ ta ngắm trọn được hoàng hôn. Biết đâu khi ta dũng cảm bỏ xuống những lo âu muộn phiền, ta sẽ tận hưởng được những khoảnh khắc đẹp nhất. Hình ảnh hoàng hôn đẹp Hình ảnh hoàng hôn tím STT hoàng hôn buồn Thơ về biển cô đơn Ở trên là những bài thơ về hoàng hôn của nhiều tác giả được sưu tầm, hi vọng cái đẹp của hoàng hôn trong thơ ca cũng mang lại cảm xúc bồi hồi, mong đợi, bình dị như khi ngắm hoàng hôn. Hàng ngày vẫn có nhiều bài thơ mới trong danh mục thơ của chúng tôi, đừng quên chia sẻ và đóng góp ngay bên dưới nhé. Các Bạn Đang Xem Bài Viết Bài Thơ Về Hoàng Hôn Đẹp & Cảm Xúc Khi Ánh Chiều Tà Buông Xuống Tại Danh Mục Thơ Buồn Về Tình Yêu của Blog Truy Cập Blog Thường Xuyên Để Xem Nhiều Bài Viết Mới Hàng Ngày Nhé! Bài Viết Liên Quan Thơ Về Hoàng Hôn Trên Biển Đẹp & Dịu Êm Như Bản Guitar Nhẹ Nhàng Thơ Tháng 6 – Những Bài Thơ Tình Tháng Sáu Cô Đơn & Buồn Thơ Tháng 5 – Tuyển Tập 15 Áng Thơ Tình Buồn Tháng Năm 35+ Bài Thơ Tháng 9 Bản Tình Ca Mùa Thu Buồn & Nỗi Nhớ 19+ Bài Thơ Thương Nhớ & Nỗi Nhớ Người Thương Da Diết Thơ Tháng 10 Đất Trời & Cỏ Cây Nghiêng Mình Đón Mùa Thu Tới 15+ Bài Thơ Đà Lạt Mưa Mang Tâm Trạng Buồn & Chênh Vênh 17+ Bài Thơ Tình Buồn Viết Về Hình Ảnh Con Tàu & Sân Ga Hay
Nữ tác giả Ekuni Kaori cho rằng, cuốn sách của cô là câu chuyện kể về những tâm hồn xấu xí, chúng lèn chặt nỗi đau về tình yêu và chứa đựng cảm xúc lưu luyến và cả những thói quen. Tên sách Hoàng hôn rơi xuống. Tác giả Ekuni Kaori Dịch giả Đặng Đức Lộc -Nguyễn Thanh Hà. Nhã Nam và NXB Văn hóa Văn nghệ TP HCM, 2012. Giá bìa VNĐ Một ngày nắng đẹp, trời trong độ, Kengo, người yêu của Rika nói lời chia tay cô sau 8 năm chung sống. Tất nhiên, 8 năm là những tháng ngày dài với một mối tình, nhưng ngoài việc âm thầm nuốt nước mắt thu dọn đồ đạc cho Kengo chuyển đi, Rika không còn cách nào khác. Cô vẫn yêu Kengo tha thiết, đến mức, dù bị anh bỏ rơi chỉ vì một cô gái anh mới gặp trước đó ba ngày, cô vẫn dịu dàng nói “Không sao mà!" Bìa cuốn "Hoàng hôn rơi xuống". “Khi còn nhỏ, mỗi lần leo lên xe đạp và sắp ngã nhào, vào khoảnh khắc vài giây ít ỏi trước đó, chúng ta - bằng một cách nào đó - đã có dự cảm rõ ràng, rằng mình sẽ bị đau. Và chúng ta chuẩn bị tinh thần để ngã cho đàng hoàng ngay khi nhận ra mình sắp ngã", nữ tác giả Kaori Ekuni đã viết như thế trong cuốn sách của mình. Nhân vật Rika trong câu truyện này cũng vậy, khi Kengo lúng túng giải thích việc muốn chuyển nhà, cô biết mình bị bỏ rơi. Và dù không muốn, cô vẫn cố gắng đón nhận điều đó, bình tĩnh đến quái gở. Nhưng, Rika vẫn chưa và có thể sẽ không bao giờ sẵn sàng chấp nhận sự thực rằng, cô không nên tiếp tục yêu người đã không còn yêu cô nữa. Rika không sợ ở một mình, dù cô không tự cho mình là người can đảm. Mọi nhân vật trong câu chuyện, không ai can đảm cả. Dẫu vậy, trên con đường dài, có tăm tối đến đâu họ vẫn tự bước một mình, âm thầm dồn nén nỗi buồn và cả những khao khát dị thường, cũng chỉ một mình mà thôi. Suốt một thời gian dài, Rika chìm đắm trong giấc mộng ngoài thực tại. Vài ngày đầu tiên sau khi Kengo nói lời chia tay, hiện thực trở nên mơ hồ, chỉ còn lại ký ức của 8 năm chung sống như những sợi dây mong manh dai dẳng, níu giữ tâm hồn Rika. Cô cố giữ lấy căn hộ, dù tiền nhà quá cao so với nhu cầu sống một mình, và vật vờ như một vong hồn. Những ngày nắng tiếp nối nhau, Rika tưởng như chỉ làm mỗi một việc là bước đi trong vô định và để mặc thời gian trôi trong ảo ảnh vô vọng mà cô tự ám thị mình, rằng chia ly không phải là hiện thực. Thậm chí sau khi dọn dẹp, mọi thứ trong căn hộ vẫn được giữ nguyên vị trí, cả chiếc áo khoác len màu sô cô la gợi nhớ về Kengo cũng đung đưa trên móc treo trong phòng khách, như hồi hai người còn chung sống. Thế rồi một ngày kia, cô gái là nguyên nhân cuộc chia tay giữa Rika và Kengo bỗng dưng xuất hiện. Cô ta tên Hanako, 27 tuổi. Không nghề nghiệp. Cô ta đưa ra một đề nghị hết sức kỳ quặc muốn sống chung cùng Rika, giúp Rika trang trải tiền nhà. Rika chấp nhận Hanako đến sống chung, chủ yếu bởi lý do Kengo sẽ thường xuyên quay lại căn hộ để thăm cô, hay đúng hơn, là thăm Hanako. Rika bỏ ngoài tai những lời phàn nàn lẫn khuyên nhủ của cô bạn thân Ryoko. Cô không đánh giá Hanako, không ghen tỵ Hanako, cũng không hận thù Hanako. Cô thản nhiên làm sandwich cho cô gái mà Kengo yêu. Bởi theo cô, việc này xem ra còn gần với Kengo hơn cả việc chung sống cùng anh hay việc một mình cô đơn. Rõ ràng, từ đây mọi chuyện đã bắt đầu trở nên méo mó. Chẳng biết tự lúc nào, từ mong muốn được gần hơn với Kengo, Rika lại trở nên gần gũi với tình địch của mình, thậm chí có thể nói là bị cuốn hút bởi Hanako. Cô thấy lo lắng và trống vắng trước những lần biến mất thất thường của Hanako, khi thì đi biển, lúc khác thì biệt tích sang tận Hong Kong. Rika bồn chồn khi không được nghe câu chào "Chị về rồi à!" mà Hanako hay thốt lên mỗi khi Rika về nhà - câu chào mang toàn bộ dư âm của một tiếng chuông chùa vang trong đêm lạnh. Từ đây, nhờ có Hanako - lạ lùng và thất thường, cuộc sống không có Hanako cũng chẳng khác gì cuộc sống có Hanako, lúc nào Rika cũng cảm giác như Hanako đang ở đó. Không có Hanako, Rika nhận ra cô không còn hòa hợp được với Kengo nữa. Cả việc hai người chia tay rồi, cô cũng đã quên. Khi ngồi đối diện với anh, Rika mới bất ngờ nhớ ra điều đó. Cô từng bước từng bước tiến vào một thế giới khác biệt, tại đó mọi chuyện không còn xoay quanh người yêu cũ của cô. Trong toàn bộ câu chuyện, từ những dòng suy nghĩ xen kẽ thực tại và quá khứ của Rika, tới những mẩu đối thoại lửng lơ giữa các nhân vật, hết thảy đều thấp thoáng một nỗi u sầu, không dữ dội nhưng dai dẳng và luôn khiến tim họ rỉ máu. Dù chẳng ai trực tiếp nói ra điều đó. Tác giả không cần đi sâu vào quá khứ từng nhân vật, mạch truyện tưởng như thiếu tính chặt chẽ lại có cái logic riêng. Cũng như Rika dần quen với việc mất đi tình yêu của Kengo, với cung cách hành xử bí ẩn của một Hanako luôn hờ hững trước mọi việc. Độc giả dần quen với việc các nhân vật luôn phải lèn chặt đớn đau trong tim. Hoang mang, tiếc nuối, những mệt mỏi không kết thúc tự lúc nào đã trở thành một phần trong họ. Cho đến một ngày, ngay cả khi còn vô số thắc mắc không ai trả lời vì người nắm giữ lời đáp đã tan biến cùng nỗi buồn riêng thì những người ở lại, đang ảo não mà hồ như chẳng phải ảo não, không rõ vì sao bất chợt bừng tỉnh và vươn tay ôm vào lòng nỗi buồn mang tên người khác. Đặt mua sách Thanh Mai
Thơ hoàng hôn hay và giàu cảm xúc được nhiều tác giả khắc họa trong từng câu thơ, mang lại cảm xúc bồi hồi, xao xuyến và bình dị. Hoàng hôn đẹp vì nó chỉ là một khoảnh khắc, là kết thúc của một bắt đầu. Nhưng với nhiều người, hoàng hôn lại là bắt đầu cho những điều đơn giản, là khởi đầu mới, là nơi để vứt bỏ sầu muộn và làm mới tâm hồn. Hoàng hôn là khoảnh khắc đẹp nhất trong ngày, đơn giản là ngắm nhìn ánh chiều tà đang dần buông về phía đường chân trởi, ngắm thành phố lên đèn, là phú hợp tan sáng tối. Với bối cảnh ánh chiều tà vàng rực và đỏ tía một góc trời, đó chính là nguồn cảm hứng cho nhiều ngồi bút thi sĩ khắc họa thành những bài thơ về hoàng hôn, chủ yếu là bài thơ tình hoàng hôn rất hay và ý nghĩa. Hoàng Hôn Tình Em – Tác Giả Thiện Sử Lẫn trong nỗi nhớ bộn bề Hoàng hôn dần nhuộm lê thê cõi lòng Chỉ là nặng gánh riêng chung Chỉ là ôm ấp hoài mong mới buồn Người đi khuất dạng sơn truông Đôi lần trở gót cội nguồn thuở xưa Lá thu góp nhặt mấy mùa Tình em cứ mặc nắng mưa vẫn chờ Chờ khi sương mỏng giăng tơ Nắng mai nhuộm dãi nùi mờ đằng xa Chờ vầng mây bạc vắt qua Phũ trùm nỗi nhớ chiều tà… hoàng hôn Chim xa mỏi cánh bồn chồn Chuông chùa xóa dịu… thiệt hơn… hận thù Còn ai dáng dấp vọng phu Chìm trong sương khói mịt mù mỏi mong Tình em nhuộm tím sầu đông Bới niềm băng giá chất chồng dài thêm Mình ên góp nhặt ưu phiền Cất vào một góc hồn riêng đợi chờ Hoàng Hôn Lẻ Bóng – Tác Giả Trần Hạ Vi Chiều lẻ bóng, hút nhạn vương bến vắng Mắt đượm buồn tắm sợi nắng hoàng hôn Nhớ người thương. Nghe tê tái tâm hồn Gió vuốt nhẹ! Khoảng không ôm giá lạnh Khói lam chiều quyện quê nhà chen vách Én rủ nhau soi bóng ánh tà dương Nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ quê hương Em lặng thầm uống giọt buồn cằn cỗi Chiều tắt nắng. Buông màn đêm giăng lối Con đường mòn cũng giận dỗi bâng quơ Người thương ơi? Phải nhớ đến bao giờ Phút trải lòng, mượn hồn thơ trông ngóng Chỉ mình em ngắm hoàng hôn thả bóng Gửi giọt buồn! Tõm khoảng trống hư không Em nhớ anh. Nỗi nhớ xiết quặn lòng Chiều lẻ bóng… Giữa mênh mông huyền ảo Hoàng Hôn – Tác Giả Bảy Trần Nhìn tia nắng ngã về chiều hấp hối Chợt nhớ người từng nói vẫn mãi yêu Hẹn tương phùng khi trời xế bóng chiều Chẳng ngờ đó là điều không quên được Hoàng hôn rớt cùng câu thề hẹn ước Chắc người quên nên ngược lối đường tim Kẻ nặng mang lại vẫn mãi đắm chìm Ôm vết xước trong tim mòn mỏi đợi Khi đã trọn đem tim hồng trao gởi Là suốt đời vẫn đợi một hồi âm Bóng xế rồi sao vẫn cứ lặng câm Có kẻ ngốc âm thầm mong đợi mãi Giọt nắng cuối chừng như còn nán lại Nắng vừa tươi đã phải lụi tàn ngay Lời hẹn thề vương trên những áng mây Gió nhẹ thoảng đã bay vào vô định Hoàng Hôn – Tác Giả Trần Thị Lý Chiều tà bỏ lại phía sau Còn vương chút nắng nhuộm màu nhớ thương. Hoàng hôn tím cả con đường Miên man em muốn tỏ tường cùng anh. Cuối trời nhuộm một bức tranh Hoàng hôn xuống nắng dần nhạt phai. Mơn man làn gió nhẹ bay Thả hồn em đứng nơi này đợi anh… Chờ – Tác Giả Nguyễn Nhật Sương chờ sưởi nắng bình minh Hoàng hôn chờ mộng ân tình với đêm Chờ mây thả tóc trôi mềm Hương tình muốn dậy chờ thêm gió mùa Duyên chờ ai bán ta mua Để tôi chờ những thẹn thùa em trao Chờ như nắng đợi mưa rào Sóng chờ gió gọi xôn xao biển tình Trăng chờ mười sáu lung linh Quỳnh Hoa chờ hé chùng chình ngậm sương Chờ ai những buổi tan trường Như tằm chờ thả tơ vương vấn hồn Môi chờ đắm một nụ hôn Chờ vô vọng cánh chuồn chuồn thích rong Chờ đâu ai biết cho lòng Mấy mùa Xuân Hạ Thu Đông vẫn chờ Buổi Chiều Lữ Thứ – Tác Giả Bà Huyện Thanh Quan Chiều trời bảng lảng bóng hoàng hôn, Tiếng ốc xa đưa lẩn trống đồn. Gác mái, ngư ông về viễn phố, Gõ sừng, mục tử lại cô thôn. Ngàn mai gió cuốn chim bay mỏi, Dặm liễu sương sa khách bước dồn. Kẻ chốn trang đài, người lữ thứ, Lấy ai mà kể nỗi hàn ôn? Đất Mũi Chiều Nay – Tác Giả Nguyễn Nhật Lại trở về nơi cũ ngắm hoàng hôn Ăn Ba Khía để thương miền Rạch Gốc Trời Ngọc Hiển còn xanh màu bích ngọc Vạt nắng chiều tô đỏ Mũi Cà Mau Cứ ngồi nghe tiếng biển gọi thì thào Hồi tưởng thuở bên nhau hình với bóng Đêm thức trắng nhìn xem từng cánh mỏng Lũ Chim về khuấy động nước Đầm Dơi Để bây giờ một cõi thấy chơi vơi Tôi nghe dạ rối bời đêm Cái Nước Hình bóng ấy làm sao tìm lại được Cứ dịu dàng tha thướt vẫy đời tôi Chút ngọt ngào như Mật đọng trên môi Màu tím thẫm bồi hồi men Trái Giác Như Sông Đốc gửi tình vào biển cả Gió chờ U Minh Hạ thoảng hương Tràm Hoàng Hôn – Tác Giả Thu Hằng Chiều chiều tiếng sáo diều vang Vi vu hòa nhạc hai hàng thông gieo Hoàng hôn buông xuống theo ngày vào đêm Buồn căng theo gió ngược lên Tiếng chim gọi vịt bờ bên xa dần Trên trời vang tiếng sáo ngân Giọng hò mái đẩy lúc gần lúc xa Hoàng hôn đỏ thắm chiều tà Bóng người thiếu phụ mắt nhòa lệ rơi Tình yêu đẹp lắm ai ơi Niềm vui hạnh phúc suốt đời bên nhau Sông sâu ai bắc nhịp cầu Cho đôi bạn trẻ bên nhau đợi chờ hoàng hôn chiều tím ước mơ Con tim giá lạnh Ngẩn ngơ mong chờ Hoàng Hôn – Tác Giả Phạm Lan Hương Hoàng hôn dịu mát khói lam mờ Giã biệt người nàng xướng hoạ thơ Chỉ dẫn bao ngày từng lỗi nhỏ Còn đâu thắm thiết nữa mong chờ Phía Hoàng Hôn – Tác Giả Hải Âu Rồi một ngày, ta về lại chốn xưa Tìm chút nắng hanh vàng, rừng lá đỏ Là thu đấy! Bóng thu tràn qua ngõ Tạm biệt rồi, hạ nhé! Lá tàn phai Con đường dài, trên ngã rẽ chia hai Ta bước tới phía mặt trời dữ dội Bóng hoàng hôn có làm ta mờ lối Bước liêu siêu, cô lẻ một con đường Chút hơi tàn trên ngã rẽ mù sương Giọt nắng ấm tan vào miền lạnh lẽo Giấu thiết tha! Gửi cõi đời vạn nẻo Chốn vô thường! Đâu đó nhụy còn hương Phía hoàng hôn, nhợt nhạt nắng chiều buông Trời tím tái, nhọc nhằn nghe gió thở Ta mơ thấy giữa muôn vàn hư ảo Nơi xa xôi! Bóng dáng một con thuyền Hương Tình – Tác Giả Hiền Lê Hoàng hôn buông, nắng chiều dần cũng tắt Bước phong trần hiu hắt nỗi sầu vương Thời gian ơi! Không xóa hết yêu thương Vẫn nhớ mãi thiên đường hai đứa ước Không thể phai nhòa làm sao quên được Mỗi buổi tan trường mình bước bên nhau Tay trong tay thương lắm mối tình đầu Yêu vụng dại nồng sâu không gian dối Tuổi thần tiên thơ ngây hay hờn dỗi Thoáng ưu phiền không đổ lỗi vì đâu Trao cho nhau tất cả những nồng sâu Bao dịu ngọt nụ hôn đầu bỏng cháy Giờ cách xa biết làm sao tìm thấy Bao dấu yêu ngày ấy ở đâu rồi Thời gian ơi xin đừng qua chi vội Để suốt đời nuối tiếc mộng yêu thương Về Nhà Thôi – Tác Giả Long Vương Hoàng hôn buông phía trời xa Bay về tổ ấm thôi mà em ơi Bơi chải kiếm sống cả ngày Thân xác mệt mỏi đôi tay rã rời Cuộc đời đâu có thảnh thơi Chỉ có tổ ấm là nơi thanh bình Hình như sóng gió đi qua Nhờ ta đã có ngôi nhà bình yên Buổi Chiều – Tác Giả Xuân Diệu Buổi chiều đi lảng ở chân mây, Hoa tím trên song thoảng điệu gầy. Cửa đợi khép thêm đôi mí lả; Mái tranh nghe ấm một niềm tây. Buổi chiều đi lảng ở chân mây… Khói mỏng lên giây móc xóm làng Với trời không sắc đứng nghiêm trang. Âm thầm có những câu than thở Trong rậm lau phơ chấm bụi vàng. Nón xa đi khuất mãi về tây, Một điểm mong nhà giữa bóng sây. Tựa ngõ bằng tre nhìn én liệng, Những nàng thôn nữ đứng, thơ ngây. Buổi chiều đi lảng ở chân mây… Con đường nguồn gốc tự vu vơ Lạnh lẽo chân qua, để bụi mờ. Thờ thẫn cây đa trên bến cũ Đêm đêm như nhớ chị đò xưa. Thoáng trong đôi sợi gió hây hây Một thoảng hương xa chứa mộng đầy. Có lẽ vong hồn năm tháng cũ Trở về phảng phất luyến đâu đây. Buổi chiều đi lảng ở chân mây… Chiều Hoàng Hôn – Tác Giả Thanh Hùng Ráng chiều ngả bóng về tây Gió chao nắng thả vai gầy bên sông Vàng phai thêm ửng sắc hồng Ai chờ ai đợi mà mông mênh buồn Lạ kìa đám lá nhẹ tuôn Thu chưa kịp tới gió luồn ngang tai Ồ không chắc tại u hoài Nên lòng cứ ngỡ chiiều phai hạ tàn Nên hồn bận bịu miên man Nhìn sông nước chảy tuôn tràn về đâu Hình như gợn chút âu sầu Nỗi niềm ai hiểu vài câu chuyện buồn Nghiêng dần nhạt bóng hoàng hôn Đưa tay vuốt lại tâm hồn phẳng phiu Chiều nay cũng giống bao chiều Có người nơi đó hắt hiu đợi chờ Nữa rồi ta lại ngu ngơ Hoàng hôn tẻ nhạt thẫn thờ mông lung Phía xa còn mãi mịt mùng Tắt dần chiếc bóng hình dung… chỉ là. Hoàng Hôn Rơi – Tác Giả Thanh Hùng Hoàng hôn xuống tơ trời như đang bện Cơn gió lùa lơ đễnh ở ngoài sân Mưa nhẹ rơi cho cảm giác bần thần Trời tháng sáu sao cứ vần vũ mãi Cánh phượng nhỏ trên cành như tê dại Rơi triền miên biết có phải dỗi hờn Tháng sáu mà lá lại rụng nhiều hơn Lòng cứ ngỡ thu chập chờn về tới Chú ve nhỏ đâu rồi không diệu vợi Khúc nhạc buồn đã thôi gởi về mô Thấy bâng khuâng nhìn lá rụng bên hồ Theo dòng nước nhấp nhô cùng sóng gợn Vài cơn gió đã bắt đầu đùa giỡn Lúc nhẹ nhàng nổi hứng lớn mạnh thêm Làm xôn xao từng cành lá bên thềm Rơi lả tả cho cọng mềm trơ trọi Chiều buông nhẹ nên nắng càng le lói Nhìn màu trời không tránh khỏi buồn tênh Và tâm tư cũng gợn chút bồng bềnh Mây hờ hững lênh đênh buồn đến lạ Mưa Giữa Hoàng Hôn – Tác Giả Thanh Hùng Nắng chiều nhàn nhạt cong vênh Hoàng hôn tím lịm bồng bềnh trên sông Lơ thơ từng vạt sáng hồng Theo dòng nước gợn mênh mông mơ màng Thẫn thờ dạo bước lang thang Hình như tìm chút nhẹ nhàng tự tâm Bâng khuâng theo bậc thăng trầm Khi trời vừa chuyển lâm râm giọt sầu Mưa vừa rải rác về đâu Phất phơ điểm bạc mái đầu sương tơ Kệ mưa rơi nhẹ hững hờ Cho lòng cảm giác ngu ngơ lạ thường Nắng vàng nhạt nhẽo cùng sương Hạt mưa lạc lõng bên đường chơi vơi Hoàng hôn cứ thế hợt hời Quyện cùng những hạt lả lơi gợn buồn Khuôn chiều rỉ rả mưa tuôn Hắt hiu niềm nhớ khẽ luồn qua tim Mong manh sợi nắng trốn tìm Gió lùa lạnh lẽo rồi im giữa chừng. Dáng Ngọc – Tác Giả Thanh Hùng Hoàng hôn bảng lảng nắng nghiêng dài Thấp thoáng bên đồi lộ bóng ai Gió lộng mờ mờ khoe dáng ngọc Sương giăng ảo ảo nét trang đài Từ xa bụi cát nhoè nhân ảnh Sát lại hình hài đã nhạt phai Cạnh khóm hoa tươi nằm rũ rượi Ưu tư cảnh mộng vẻ u hoài Nắng Hoàng Hôn – Tác Giả Văn Uyên Phan Có một chiều cái nắng chẳng của ai Nhìn hàng cây bóng ngả dài mặt cỏ Em của tôi cứ ngẩn ngơ đầu ngõ Rất dịu dàng dáng nho nhỏ xinh xinh Mùa hè qua đi, có một mối tình Chiều trở lại cứ như hình với bóng Nắng hoàng hôn… cuối chiều đang cháy bỏng Đêm xuống rồi tình chín mọng đầu thôn Hoàng Hôn Ngả Ráng Chiều – Tác Giả Phạm Hương Là em đó hoàng hôn ngả ráng chiều Đã qua rồi thời yêu đương nóng bỏng Sống bình dị bên đời làm chiếc bóng Không ồn ào thơ mộng giống ngày xưa Là em đó quen rồi cảnh nắng mưa Quen giá lạnh khi mùa Đông đem đến Quen sóng gió hương mặn mòi của biển Nén ước mơ giấu biến mộng nơi lòng Đời phũ phàng em nào bận đếm đong Ngại ngần chi cuồng phong vời bão tố Mỗi bình minh chân trời thêm rộng mở Ánh ban mai rạng rỡ đón ngày dài Đời tôi luyện tim dường hoá sần chai Những vui buồn phôi phai dòng cảm xúc Nhớ một thời đôi ta từng hạnh phúc Chừng đó thôi thành thực cám ơn người Bức Ảnh Tuyệt Đẹp – Tác Giả Đặng Tiên Sinh Thuyền em chở ánh hoàng hôn Ráng chiều như vẻ tâm hồn mây đưa Đem vào Hà Cối Nét Xưa Nắng tình nghệ sỹ và mưa tình đời Quê ta trời biển tuyệt vời Ngàn năm vang vọng những lời Nước Non Đây miền biên giới chon von Kia vùng hải đảo sóng cồn mây bay Lặng nhìn bức ảnh chiều nay Hải Hà ơi mãi đắm say lòng người Hoàng Hôn Đầu Thu – Tác Giả Hà Minh San Chiều buông trời đổ nắng hanh Hạ tàn hạt nắng mong manh cũng tàn Hoàng hôn rải khắp giang san Ngàn dâu khẽ chuyển dáng vàng sang thu Em hồi ấy của ngày xưa Là nguồn cảm hứng trong thơ chúng mình Ngọc ngà thẹn với em xinh Con nai vàng đứng một mình ngẩn ngơ… Giờ đây gió cũng bơ vơ Vườn hồng ngày ấy xác xơ đã nhiều Hồn thơ lạc bước phiêu diêu Lối về phượng vĩ dáng chiều nghiêng nghiêng. Nhiều người thường nói, nét đẹp của hoàng hôn là một nét đẹp buồn vì đó là khi ngày tàn nắng tắt. Nhưng nếu ta cứ mãi canh cánh điều ấy trong lòng, chẳng bao giờ ta ngắm trọn được hoàng hôn. Biết đâu khi ta dũng cảm bỏ xuống những lo âu muộn phiền, ta sẽ tận hưởng được những khoảnh khắc đẹp nhất. Ở trên là những bài thơ về hoàng hôn của nhiều tác giả được sưu tầm, hi vọng cái đẹp của hoàng hôn trong thơ ca cũng mang lại cảm xúc bồi hồi, mong đợi, bình dị như khi ngắm hoàng hôn. Hàng ngày vẫn có nhiều bài thơ mới trong danh mục thơ của chúng tôi, đừng quên chia sẻ và đóng góp ngay bên dưới nhé. Thơ hoàng hôn hay và giàu cảm xúc được nhiều tác giả khắc họa trong từng câu thơ, mang lại cảm xúc bồi hồi, xao xuyến và bình dị. Hoàng hôn đẹp vì nó chỉ là một khoảnh khắc, là kết thúc của một bắt đầu. Nhưng với nhiều người, hoàng hôn lại là bắt đầu cho những điều đơn giản, là khởi đầu mới, là nơi để vứt bỏ sầu muộn và làm mới tâm hồn. Hoàng hôn là khoảnh khắc đẹp nhất trong ngày, đơn giản là ngắm nhìn ánh chiều tà đang dần buông về phía đường chân trởi, ngắm thành phố lên đèn, là phú hợp tan sáng tối. Với bối cảnh ánh chiều tà vàng rực và đỏ tía một góc trời, đó chính là nguồn cảm hứng cho nhiều ngồi bút thi sĩ khắc họa thành những bài thơ về hoàng hôn, chủ yếu là bài thơ tình hoàng hôn rất hay và ý nghĩa. Hoàng Hôn Tình Em – Tác Giả Thiện Sử Lẫn trong nỗi nhớ bộn bề Hoàng hôn dần nhuộm lê thê cõi lòng Chỉ là nặng gánh riêng chung Chỉ là ôm ấp hoài mong mới buồn Người đi khuất dạng sơn truông Đôi lần trở gót cội nguồn thuở xưa Lá thu góp nhặt mấy mùa Tình em cứ mặc nắng mưa vẫn chờ Chờ khi sương mỏng giăng tơ Nắng mai nhuộm dãi nùi mờ đằng xa Chờ vầng mây bạc vắt qua Phũ trùm nỗi nhớ chiều tà… hoàng hôn Chim xa mỏi cánh bồn chồn Chuông chùa xóa dịu… thiệt hơn… hận thù Còn ai dáng dấp vọng phu Chìm trong sương khói mịt mù mỏi mong Tình em nhuộm tím sầu đông Bới niềm băng giá chất chồng dài thêm Mình ên góp nhặt ưu phiền Cất vào một góc hồn riêng đợi chờ Hoàng Hôn Lẻ Bóng – Tác Giả Trần Hạ Vi Chiều lẻ bóng, hút nhạn vương bến vắng Mắt đượm buồn tắm sợi nắng hoàng hôn Nhớ người thương. Nghe tê tái tâm hồn Gió vuốt nhẹ! Khoảng không ôm giá lạnh Khói lam chiều quyện quê nhà chen vách Én rủ nhau soi bóng ánh tà dương Nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ quê hương Em lặng thầm uống giọt buồn cằn cỗi Chiều tắt nắng. Buông màn đêm giăng lối Con đường mòn cũng giận dỗi bâng quơ Người thương ơi? Phải nhớ đến bao giờ Phút trải lòng, mượn hồn thơ trông ngóng Chỉ mình em ngắm hoàng hôn thả bóng Gửi giọt buồn! Tõm khoảng trống hư không Em nhớ anh. Nỗi nhớ xiết quặn lòng Chiều lẻ bóng… Giữa mênh mông huyền ảo Hoàng Hôn – Tác Giả Bảy Trần Nhìn tia nắng ngã về chiều hấp hối Chợt nhớ người từng nói vẫn mãi yêu Hẹn tương phùng khi trời xế bóng chiều Chẳng ngờ đó là điều không quên được Hoàng hôn rớt cùng câu thề hẹn ước Chắc người quên nên ngược lối đường tim Kẻ nặng mang lại vẫn mãi đắm chìm Ôm vết xước trong tim mòn mỏi đợi Khi đã trọn đem tim hồng trao gởi Là suốt đời vẫn đợi một hồi âm Bóng xế rồi sao vẫn cứ lặng câm Có kẻ ngốc âm thầm mong đợi mãi Giọt nắng cuối chừng như còn nán lại Nắng vừa tươi đã phải lụi tàn ngay Lời hẹn thề vương trên những áng mây Gió nhẹ thoảng đã bay vào vô định Hoàng Hôn – Tác Giả Trần Thị Lý Chiều tà bỏ lại phía sau Còn vương chút nắng nhuộm màu nhớ thương. Hoàng hôn tím cả con đường Miên man em muốn tỏ tường cùng anh. Cuối trời nhuộm một bức tranh Hoàng hôn xuống nắng dần nhạt phai. Mơn man làn gió nhẹ bay Thả hồn em đứng nơi này đợi anh… Chờ – Tác Giả Nguyễn Nhật Sương chờ sưởi nắng bình minh Hoàng hôn chờ mộng ân tình với đêm Chờ mây thả tóc trôi mềm Hương tình muốn dậy chờ thêm gió mùa Duyên chờ ai bán ta mua Để tôi chờ những thẹn thùa em trao Chờ như nắng đợi mưa rào Sóng chờ gió gọi xôn xao biển tình Trăng chờ mười sáu lung linh Quỳnh Hoa chờ hé chùng chình ngậm sương Chờ ai những buổi tan trường Như tằm chờ thả tơ vương vấn hồn Môi chờ đắm một nụ hôn Chờ vô vọng cánh chuồn chuồn thích rong Chờ đâu ai biết cho lòng Mấy mùa Xuân Hạ Thu Đông vẫn chờ Buổi Chiều Lữ Thứ – Tác Giả Bà Huyện Thanh Quan Chiều trời bảng lảng bóng hoàng hôn, Tiếng ốc xa đưa lẩn trống đồn. Gác mái, ngư ông về viễn phố, Gõ sừng, mục tử lại cô thôn. Ngàn mai gió cuốn chim bay mỏi, Dặm liễu sương sa khách bước dồn. Kẻ chốn trang đài, người lữ thứ, Lấy ai mà kể nỗi hàn ôn? Đất Mũi Chiều Nay – Tác Giả Nguyễn Nhật Lại trở về nơi cũ ngắm hoàng hôn Ăn Ba Khía để thương miền Rạch Gốc Trời Ngọc Hiển còn xanh màu bích ngọc Vạt nắng chiều tô đỏ Mũi Cà Mau Cứ ngồi nghe tiếng biển gọi thì thào Hồi tưởng thuở bên nhau hình với bóng Đêm thức trắng nhìn xem từng cánh mỏng Lũ Chim về khuấy động nước Đầm Dơi Để bây giờ một cõi thấy chơi vơi Tôi nghe dạ rối bời đêm Cái Nước Hình bóng ấy làm sao tìm lại được Cứ dịu dàng tha thướt vẫy đời tôi Chút ngọt ngào như Mật đọng trên môi Màu tím thẫm bồi hồi men Trái Giác Như Sông Đốc gửi tình vào biển cả Gió chờ U Minh Hạ thoảng hương Tràm Hoàng Hôn – Tác Giả Thu Hằng Chiều chiều tiếng sáo diều vang Vi vu hòa nhạc hai hàng thông gieo Hoàng hôn buông xuống theo ngày vào đêm Buồn căng theo gió ngược lên Tiếng chim gọi vịt bờ bên xa dần Trên trời vang tiếng sáo ngân Giọng hò mái đẩy lúc gần lúc xa Hoàng hôn đỏ thắm chiều tà Bóng người thiếu phụ mắt nhòa lệ rơi Tình yêu đẹp lắm ai ơi Niềm vui hạnh phúc suốt đời bên nhau Sông sâu ai bắc nhịp cầu Cho đôi bạn trẻ bên nhau đợi chờ hoàng hôn chiều tím ước mơ Con tim giá lạnh Ngẩn ngơ mong chờ Hoàng Hôn – Tác Giả Phạm Lan Hương Hoàng hôn dịu mát khói lam mờ Giã biệt người nàng xướng hoạ thơ Chỉ dẫn bao ngày từng lỗi nhỏ Còn đâu thắm thiết nữa mong chờ Phía Hoàng Hôn – Tác Giả Hải Âu Rồi một ngày, ta về lại chốn xưa Tìm chút nắng hanh vàng, rừng lá đỏ Là thu đấy! Bóng thu tràn qua ngõ Tạm biệt rồi, hạ nhé! Lá tàn phai Con đường dài, trên ngã rẽ chia hai Ta bước tới phía mặt trời dữ dội Bóng hoàng hôn có làm ta mờ lối Bước liêu siêu, cô lẻ một con đường Chút hơi tàn trên ngã rẽ mù sương Giọt nắng ấm tan vào miền lạnh lẽo Giấu thiết tha! Gửi cõi đời vạn nẻo Chốn vô thường! Đâu đó nhụy còn hương Phía hoàng hôn, nhợt nhạt nắng chiều buông Trời tím tái, nhọc nhằn nghe gió thở Ta mơ thấy giữa muôn vàn hư ảo Nơi xa xôi! Bóng dáng một con thuyền Hương Tình – Tác Giả Hiền Lê Hoàng hôn buông, nắng chiều dần cũng tắt Bước phong trần hiu hắt nỗi sầu vương Thời gian ơi! Không xóa hết yêu thương Vẫn nhớ mãi thiên đường hai đứa ước Không thể phai nhòa làm sao quên được Mỗi buổi tan trường mình bước bên nhau Tay trong tay thương lắm mối tình đầu Yêu vụng dại nồng sâu không gian dối Tuổi thần tiên thơ ngây hay hờn dỗi Thoáng ưu phiền không đổ lỗi vì đâu Trao cho nhau tất cả những nồng sâu Bao dịu ngọt nụ hôn đầu bỏng cháy Giờ cách xa biết làm sao tìm thấy Bao dấu yêu ngày ấy ở đâu rồi Thời gian ơi xin đừng qua chi vội Để suốt đời nuối tiếc mộng yêu thương Về Nhà Thôi – Tác Giả Long Vương Hoàng hôn buông phía trời xa Bay về tổ ấm thôi mà em ơi Bơi chải kiếm sống cả ngày Thân xác mệt mỏi đôi tay rã rời Cuộc đời đâu có thảnh thơi Chỉ có tổ ấm là nơi thanh bình Hình như sóng gió đi qua Nhờ ta đã có ngôi nhà bình yên Buổi Chiều – Tác Giả Xuân Diệu Buổi chiều đi lảng ở chân mây, Hoa tím trên song thoảng điệu gầy. Cửa đợi khép thêm đôi mí lả; Mái tranh nghe ấm một niềm tây. Buổi chiều đi lảng ở chân mây… Khói mỏng lên giây móc xóm làng Với trời không sắc đứng nghiêm trang. Âm thầm có những câu than thở Trong rậm lau phơ chấm bụi vàng. Nón xa đi khuất mãi về tây, Một điểm mong nhà giữa bóng sây. Tựa ngõ bằng tre nhìn én liệng, Những nàng thôn nữ đứng, thơ ngây. Buổi chiều đi lảng ở chân mây… Con đường nguồn gốc tự vu vơ Lạnh lẽo chân qua, để bụi mờ. Thờ thẫn cây đa trên bến cũ Đêm đêm như nhớ chị đò xưa. Thoáng trong đôi sợi gió hây hây Một thoảng hương xa chứa mộng đầy. Có lẽ vong hồn năm tháng cũ Trở về phảng phất luyến đâu đây. Buổi chiều đi lảng ở chân mây… Chiều Hoàng Hôn – Tác Giả Thanh Hùng Ráng chiều ngả bóng về tây Gió chao nắng thả vai gầy bên sông Vàng phai thêm ửng sắc hồng Ai chờ ai đợi mà mông mênh buồn Lạ kìa đám lá nhẹ tuôn Thu chưa kịp tới gió luồn ngang tai Ồ không chắc tại u hoài Nên lòng cứ ngỡ chiiều phai hạ tàn Nên hồn bận bịu miên man Nhìn sông nước chảy tuôn tràn về đâu Hình như gợn chút âu sầu Nỗi niềm ai hiểu vài câu chuyện buồn Nghiêng dần nhạt bóng hoàng hôn Đưa tay vuốt lại tâm hồn phẳng phiu Chiều nay cũng giống bao chiều Có người nơi đó hắt hiu đợi chờ Nữa rồi ta lại ngu ngơ Hoàng hôn tẻ nhạt thẫn thờ mông lung Phía xa còn mãi mịt mùng Tắt dần chiếc bóng hình dung… chỉ là. Hoàng Hôn Rơi – Tác Giả Thanh Hùng Hoàng hôn xuống tơ trời như đang bện Cơn gió lùa lơ đễnh ở ngoài sân Mưa nhẹ rơi cho cảm giác bần thần Trời tháng sáu sao cứ vần vũ mãi Cánh phượng nhỏ trên cành như tê dại Rơi triền miên biết có phải dỗi hờn Tháng sáu mà lá lại rụng nhiều hơn Lòng cứ ngỡ thu chập chờn về tới Chú ve nhỏ đâu rồi không diệu vợi Khúc nhạc buồn đã thôi gởi về mô Thấy bâng khuâng nhìn lá rụng bên hồ Theo dòng nước nhấp nhô cùng sóng gợn Vài cơn gió đã bắt đầu đùa giỡn Lúc nhẹ nhàng nổi hứng lớn mạnh thêm Làm xôn xao từng cành lá bên thềm Rơi lả tả cho cọng mềm trơ trọi Chiều buông nhẹ nên nắng càng le lói Nhìn màu trời không tránh khỏi buồn tênh Và tâm tư cũng gợn chút bồng bềnh Mây hờ hững lênh đênh buồn đến lạ Mưa Giữa Hoàng Hôn – Tác Giả Thanh Hùng Nắng chiều nhàn nhạt cong vênh Hoàng hôn tím lịm bồng bềnh trên sông Lơ thơ từng vạt sáng hồng Theo dòng nước gợn mênh mông mơ màng Thẫn thờ dạo bước lang thang Hình như tìm chút nhẹ nhàng tự tâm Bâng khuâng theo bậc thăng trầm Khi trời vừa chuyển lâm râm giọt sầu Mưa vừa rải rác về đâu Phất phơ điểm bạc mái đầu sương tơ Kệ mưa rơi nhẹ hững hờ Cho lòng cảm giác ngu ngơ lạ thường Nắng vàng nhạt nhẽo cùng sương Hạt mưa lạc lõng bên đường chơi vơi Hoàng hôn cứ thế hợt hời Quyện cùng những hạt lả lơi gợn buồn Khuôn chiều rỉ rả mưa tuôn Hắt hiu niềm nhớ khẽ luồn qua tim Mong manh sợi nắng trốn tìm Gió lùa lạnh lẽo rồi im giữa chừng. Dáng Ngọc – Tác Giả Thanh Hùng Hoàng hôn bảng lảng nắng nghiêng dài Thấp thoáng bên đồi lộ bóng ai Gió lộng mờ mờ khoe dáng ngọc Sương giăng ảo ảo nét trang đài Từ xa bụi cát nhoè nhân ảnh Sát lại hình hài đã nhạt phai Cạnh khóm hoa tươi nằm rũ rượi Ưu tư cảnh mộng vẻ u hoài Nắng Hoàng Hôn – Tác Giả Văn Uyên Phan Có một chiều cái nắng chẳng của ai Nhìn hàng cây bóng ngả dài mặt cỏ Em của tôi cứ ngẩn ngơ đầu ngõ Rất dịu dàng dáng nho nhỏ xinh xinh Mùa hè qua đi, có một mối tình Chiều trở lại cứ như hình với bóng Nắng hoàng hôn… cuối chiều đang cháy bỏng Đêm xuống rồi tình chín mọng đầu thôn Hoàng Hôn Ngả Ráng Chiều – Tác Giả Phạm Hương Là em đó hoàng hôn ngả ráng chiều Đã qua rồi thời yêu đương nóng bỏng Sống bình dị bên đời làm chiếc bóng Không ồn ào thơ mộng giống ngày xưa Là em đó quen rồi cảnh nắng mưa Quen giá lạnh khi mùa Đông đem đến Quen sóng gió hương mặn mòi của biển Nén ước mơ giấu biến mộng nơi lòng Đời phũ phàng em nào bận đếm đong Ngại ngần chi cuồng phong vời bão tố Mỗi bình minh chân trời thêm rộng mở Ánh ban mai rạng rỡ đón ngày dài Đời tôi luyện tim dường hoá sần chai Những vui buồn phôi phai dòng cảm xúc Nhớ một thời đôi ta từng hạnh phúc Chừng đó thôi thành thực cám ơn người Bức Ảnh Tuyệt Đẹp – Tác Giả Đặng Tiên Sinh Thuyền em chở ánh hoàng hôn Ráng chiều như vẻ tâm hồn mây đưa Đem vào Hà Cối Nét Xưa Nắng tình nghệ sỹ và mưa tình đời Quê ta trời biển tuyệt vời Ngàn năm vang vọng những lời Nước Non Đây miền biên giới chon von Kia vùng hải đảo sóng cồn mây bay Lặng nhìn bức ảnh chiều nay Hải Hà ơi mãi đắm say lòng người Hoàng Hôn Đầu Thu – Tác Giả Hà Minh San Chiều buông trời đổ nắng hanh Hạ tàn hạt nắng mong manh cũng tàn Hoàng hôn rải khắp giang san Ngàn dâu khẽ chuyển dáng vàng sang thu Em hồi ấy của ngày xưa Là nguồn cảm hứng trong thơ chúng mình Ngọc ngà thẹn với em xinh Con nai vàng đứng một mình ngẩn ngơ… Giờ đây gió cũng bơ vơ Vườn hồng ngày ấy xác xơ đã nhiều Hồn thơ lạc bước phiêu diêu Lối về phượng vĩ dáng chiều nghiêng nghiêng. Nhiều người thường nói, nét đẹp của hoàng hôn là một nét đẹp buồn vì đó là khi ngày tàn nắng tắt. Nhưng nếu ta cứ mãi canh cánh điều ấy trong lòng, chẳng bao giờ ta ngắm trọn được hoàng hôn. Biết đâu khi ta dũng cảm bỏ xuống những lo âu muộn phiền, ta sẽ tận hưởng được những khoảnh khắc đẹp nhất. Ở trên là những bài thơ về hoàng hôn của nhiều tác giả được sưu tầm, hi vọng cái đẹp của hoàng hôn trong thơ ca cũng mang lại cảm xúc bồi hồi, mong đợi, bình dị như khi ngắm hoàng hôn. Hàng ngày vẫn có nhiều bài thơ mới trong danh mục thơ của chúng tôi, đừng quên chia sẻ và đóng góp ngay bên dưới nhé.
và mỗi khi ánh hoàng hôn rơi xuống